Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất. Sếp bật cười, phải chi cậu đừng ngu ngốc một cách đặc biệt và đừng có xấu trai một cách lạ lùng, có thể tôi sẽ dành hy vọng cho cậu theo kiểu 50/50.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Buổi tối nào đó Hà Nội rũ mục trong quán cà phê ẩm mùi lá phượng rơi lã chã vào những ly nước. Người ta gọi đó là cà phê phượng. Còn tôi gọi nó là cà phê chát.

Buổi tối nào đó, Hà Nội như một giấc mơ cũ kỹ trong chiếc hòm gỗ cha tôi đóng trong ngày tôi được vào đại học. Tôi đã không giữ được ký ức nào nguyên vẹn. Tất cả đã nhòe lẫn vào nhau. Cha tôi thì già rồi. Cha tôi không nhớ được gì nhiều. Còn tôi, chẳng phải tôi đã cố gắng để quên được càng nhiều càng tốt?

Buổi tối nào đó, tôi và sếp ngồi cạnh nhau trong quán cà phê đầy muỗi. Sau cơn dông buổi chiều, mưa chụp xuống những tòa cao ốc như những thác nước dội xuống những quả đồi vuông trong thành phố. Nhưng sau đó, vào lúc hoàng hôn, bốn góc thành phố hừng lên thứ ánh sáng lấp lánh nuối tiếc. Trời đẹp như cô gái điếm vừa sau cuộc mây mưa thanh thản tiền bạc mà chợt ánh lên sự thanh khiết đáng ngờ. Tôi khuấy ly cà phê cho sếp, giọng đã khàn đi vì suốt cả ngày hút thuốc lá quá nhiều. Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất. Sếp bật cười, phải chi cậu đừng ngu ngốc một cách đặc biệt và đừng có xấu trai một cách lạ lùng, có thể tôi sẽ dành hy vọng cho cậu theo kiểu 50/50.

Sếp và tôi có cùng điểm xuất phát. Vậy mà sếp đã thành một ngôi sao truyền hình. Lộng lẫy không chịu được...

Sếp bảo, hôm qua con trai chị theo ba nó đi Mũi Né. Chị được tự do một tuần, không phải nghĩ tới việc hàng đêm đọc truyện cổ tích cho con nghe và mỗi khi mẹ đọc sai thì con trai sẽ "nhắc vở" mẹ, hệt như người nhắc tuồng đứng sau cánh gà còn mẹ miễn cưỡng làm ngôi sao không thuộc thoại. Nó vừa gọi điện cho mẹ, bảo bạn gái của ba vui tính lắm, cho con uống rượu vang. Chị gắt con đừng uống, thằng bé cười rinh rích, con chỉ uống chút thôi. Mai con đi trượt cát rồi. Cả nhà cùng trượt. Mẹ có muốn nói gì với ba không? Chị không biết nói gì. Thấy hạnh phúc và hôn nhân cũng như nền kinh tế, lắm khi suy thoái và lạm phát trầm trọng nhưng rồi cũng ổn định dần và mọi vết thương sẽ được lành lại.

Tôi bảo sếp, chị có cảm giác ghen tuông với tình yêu mới của chồng không? Sếp cười, đàn ông đẹp đẽ theo tôi cả đàn, tiếc gì con cá mất. Sếp nói rồi tợp ngụm cà phê lớn, nuốt đánh ực. Con cá mất nào cũng là con cá to! Nhất là khi cá to ấy lại đang đua thuyền cùng cá khác ngoài biển lớn. Cá ấy không dại gì nhốt mình đêm đêm trong căn nhà to rộng giữa thành phố, biến thành kẻ bảo mẫu tội nghiệp, ngồi sừng sững như hòn vọng thê xem bóng đá qua ngày. Còn người đàn bà lộng lẫy trên danh nghĩa là của mình nhưng thực chất đã ôm nghiến lấy một đống gã màn hình phẳng ngày đêm, đến khi mệt lử thì nằm lăn lông lốc ra giữa trường quay mà ngủ vạ vật rồi gà chưa kịp gáy đã lại lục tục phấn son cho chương trình tin sáng. Mất năm năm để sếp thành sếp như bây giờ. Sếp mất đi một người đàn ông có cưới cheo đàng hoàng, có kết hôn và có ly hôn. Nhưng tất nhiên, sếp có rất nhiều người đàn ông khác đang ngồi ghế dự bị. Còn tôi, tôi không có gì, không mất gì.

Dạo này Hà Nội tự nhiên lắm mưa. Như thể người Hàn Quốc hay khóc hồn nhiên trên phim truyền hình Hàn Quốc. Những lúc ấy, ở một góc nào đó, sếp hay nhắn tin rủ rê tình tứ, rằng sếp có chừng ba chục phút cho một cốc cà phê nguội, rằng tôi có diễm phúc ngồi cùng gái đẹp lại nổi tiếng. Có rất nhiều kẻ sẵn sàng trả tiền để được ngồi cùng chị. Nhưng tôi biết, có thể ngồi cùng chị sẽ biến buổi chiều thành bí mật đáng nhớ hoặc sẽ biến nó thành một cuộc cãi vã không khoan nhượng. Đàn bà làm truyền hình dường như là những loại đàn bà tham vọng. Tham vọng như những cơn cuồng loạn cuốn vào khóe mắt vành môi họ. Chính điều ấy làm cho họ quyến rũ hơn...

Thành phố sau cơn mưa, sếp nói, giống như người phụ nữ qua kỳ sinh nở mệt mỏi, mọi thứ đều thấy thoải mái thênh thang không gìn giữ. Và sau cơn mưa, hình như cả chiếc ghế trong quán cà phê cũng sạch hơn lên. Sếp hỏi, cái băng đã dựng xong chưa? Tôi ngập ngừng. Cuốn băng đó chưa được dựng. Câu chuyện về những người mẹ bỏ rơi con mình. Có thật là họ vô tâm đến mức sẵn sàng bỏ rơi giọt máu thiêng? Câu chuyện không giản đơn như chúng ta cố tình gán ghép cho họ. Sếp gần như muốn đứng bật dậy. Nếu chiều mai cậu không có cái băng đó hoàn chỉnh, cậu nên làm đơn chuyển qua ban khác. Tôi ấy, về một mặt nào đó, cũng chỉ là thân trâu ngựa ở cái cơ quan này thôi. Và tôi cũng biết rằng, người ta sẵn sàng hy sinh một tên phóng viên lêu lổng như tôi chứ không bao giờ bỏ rơi một ngôi sao truyền hình như chị cả. Nhưng tôi ấy, tôi luôn nhớ, thầy giáo của chúng ta dạy rằng, nhà báo chỉ được quyền nói lên sự thật mà thôi. Chúng ta ép những người phụ nữ ấy thành những kẻ vô lương tâm ư? Sếp bật cười, này trái tim kiêu hãnh và lòng tự trọng trào sôi, chúng ta chẳng phải là những đứa thực tập sinh ngớ ngẩn. Cậu, về một mặt nào đó, hơn tôi rất nhiều trong kinh nghiệm làm nghề. Cũng cậu, biết rất rõ rằng, những ranh giới nào nên dừng lại. Chiều mai cậu nên nộp băng...

Tôi đã ngồi rất lâu trong buổi tối hôm ấy. Quán cà phê sau cơn mưa luôn nhiều muỗi. Người ta đã đốt những cây hương muỗi. Ban đầu mùi hương lan ra có thể khiến người ta ngất đi. Nhưng lâu dần lại trở thành một thứ hương vị. Tôi đã không chở chị về. Chị đi trên chiếc xe rất đẹp của mình. Sếp à, sếp đẹp quá làm gì, mà lại thêm nghiệt ngã nữa!

Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đã nhớ sếp của những ngày tháng cũ biết bao nhiêu. Cuộc sống luôn bắt chúng ta phải đi theo những con đường không ai muốn. Sếp ngày ấy sẵn sàng đi cùng tôi sáng đêm để thực hiện phóng sự về những đứa trẻ nhặt rác trong thành phố. Sếp đã đủ nước mắt để khóc cho chú bé nghèo mơ có một chiếc áo mới vào ngày khai trường. Sếp âm thầm nhờ người bạn thân của mình may một chiếc áo sơ mi thật vừa và lặn lội trở lại Sóc Sơn đưa cho chú bé. Có thể chiếc áo ấy sẽ là báu vật mãi mãi của một đời người. Và bây giờ thì sếp đã quên đi rồi.

Tôi không trách sếp những điều này. Trong cuộc chơi của tham vọng quyền bính, người ta buộc phải biết luật và phải biết bỏ lại sau lưng mình những cánh đồng hoang hóa không mang lại lợi ích, bỏ cả những bè bạn mà không giúp sức được cho bước đi tiếp theo. Tôi thích sự sòng phẳng ấy ở sếp. Người phụ nữ này, từ một góc nào đó, tôi có thầm ngưỡng mộ. Tôi đã có vũng tối im lặng không muốn kể lại. Tôi đã vội vã bỏ chạy cùng chiếc camera trong buổi đi làm phóng sự về cảnh giải trí ở xóm trọ công nhân, bỏ lại chị cùng đám công nhân vừa mải mê xem phim sex lao ra đầy cuồng nộ. Dường như chị đã được giải thoát bằng một cách nào đó. Nhưng, tôi đã không đủ sức để bảo vệ người phụ nữ bên cạnh mình. Cái băng ghi hình ấy đã không thể làm tin phát sóng. Chúng tôi đã bỏ cả thời gian và đánh cược cả tính mạng cho một cuộn băng vứt đi. Để sau đó, một tiền bối đã làm lại, đoạt một giải thưởng báo chí cỡ bự.

Khi tiền bối đoạt giải, chúng tôi đã chở nhau trên chiếc xe máy cũ đi một vòng tròn thành phố. Hình như hôm đó sếp đã ôm tôi rất chặt. Sếp đã không nói gì. Nhưng nước mắt sếp đã chảy ròng rã trên vai tôi.

Tôi luôn nhớ về sếp trong những ký ức buồn bã và lộng lẫy ấy. Tâm trí tôi tự khoác lên chị một bộ xiêm y rực rỡ nhất. Để rồi, giờ đây, ngồi trong căn phòng này, biết bao nhiêu nóng lạnh của đời sống chảy qua tâm não tôi, tôi vẫn không muốn đổi thay hình ảnh chị. Tôi đã ước ao sếp là Phan của ngày dám khóc trước mặt tôi, những giọt nước mắt biết đổ vỡ. Dựng xong chưa?- sếp đã đến. Về cơ bản đã xong rồi. Nhưng tôi muốn xin chị thêm 10 giây. Để làm gì? Tôi muốn nói thêm câu cuối cùng, bày tỏ quan điểm riêng của mình. Không được, ngớ ngẩn, trữ tình ngoại đề. Chị đã nghe đâu nào? Tôi chỉ nói là không được. Những người làm tin tức là những người biết đứng ở giữa những ngọn giáo mà không ngọn giáo nào chạm được tới mình. Phan à,... Nếu có thêm thông tin mới, chúng ta sẽ trở lại đề tài này cũng không sao, cậu hiểu không, sếp vỗ vai tôi, giọng mềm trở lại. Giọng sếp rất biết mượt đúng lúc. Nhưng lúc này đây nó lại làm cho tôi cảm giác sợ hãi.

Sếp à, tại sao chúng ta lại phải giam mình trong một rãnh mòn thông tin dốt nát? Nhưng nếu cậu rơi vào hoàn cảnh ấy, cậu có tha thứ cho mẹ mình được không? Tôi đứng im như màn hình bị bấm nút tạm dừng. Sếp đặt tôi vào cái nơi mà tôi đã muốn quên đi rất nhiều. Tôi đã hằng ngày tẩy rửa nó và cất kín như chiếc hộp đen máy bay, chỉ khi nào mọi thứ tan hoang thì mới cần đến, mới phơi bày. Tôi ư? Sếp, khi cha tôi nhặt tôi từ một góc chợ về nhà, cha tôi không nghĩ tôi sẽ thành một nhà báo. Khi cha tôi đóng chiếc hòm gỗ cho tôi đựng chiếc vòng bạc nhỏ xíu mẹ tôi đeo vào cổ tôi khi bà để tôi lại trên mặt đất, để tôi về thành phố mà không quên gốc gác của mình, cha tôi cũng không nghĩ rằng tôi có ngày sẽ đối diện với thực tế này, sẽ làm phóng sự về những người mẹ buộc phải bỏ rơi những đứa con. Ông luôn nghĩ tôi là một phóng viên truyền hình vĩ đại của một công ty truyền thông đẹp đẽ gắn biển vàng rực rỡ ngoài building kia. Và cũng có nhiều lúc tôi ngồi trong căn phòng này nghĩ như vậy. Nhưng sếp à, chưa một lần tôi oán mẹ. Tôi vẫn tin rằng mẹ tôi ở một nơi nào đó và bà đang cầu phúc cho tôi. Tôi đang sống và đứng nói chuyện với chị, chẳng phải cuộc sống này là do mẹ tôi sinh ra? Tôi không tha thứ, thì tâm hồn tôi nương tựa vào điều gì?...

***

Sếp lái xe đến nhà, mang đồ ra chất vào cốp xe, đưa tôi lên sân bay. Tôi đùa, sếp à, tiếc nhất là không được nhìn thấy sếp đẹp mỗi ngày thôi. Sếp cười, chẳng phải vì khuôn mặt này mà cậu bỏ đi sao? Thực lòng tôi không nghĩ vậy. Nước trong ống bao giờ cũng phải dài cho vừa lòng ống. Sếp im lặng. Tôi chỉ muốn hỏi chị một cách thành thật, rằng chị có hạnh phúc không? Nhưng tôi đã phải mang câu trả lời lặng im của sếp vào một thành phố khác. Hạnh phúc bao giờ cũng là trò chơi bí mật nhất của loài người. Khi chị quàng tay qua cổ, hôn lên trán tôi, tôi gần như muốn bỏ chạy. Tôi đã ngăn mình không khóc ở Hà Nội. Chỉ là những giọt nước mắt tự chảy. Nó được sinh ra và phải chảy hết mình. Thế thôi...

Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ những vòng tròn trên nền tuyết cứng.

Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ "yêu" và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian... Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh.

Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang...

Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: "Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!". Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói: "Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!"

"Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!". Cô nép mình bên vai anh thầm thì.

Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều.

Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: "Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!".

Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: "Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ".

Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài... Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: "Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!" Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: "Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!". Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần...

Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: "Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa".

Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên. Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên.

Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: "Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi...Em!".

Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: "Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!". Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn...

Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ "yêu" anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng.

Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng "ầm" xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ.

Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: "Hai xe đâm nhau rồi", tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì...

***

Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa.

Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: "Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con..." Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: "Áo..áo...len... mang cho con!".

Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng "Con...nhớ... anh ấy!".

Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi... Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu...

Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc.

Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: "Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi.." Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.

Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: "Đừng khóc nữa...Kiếp sau...em sẽ chờ đợi anh!".

Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: "Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!"

Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại.

Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi: "Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?"

Thắng mới 27 tuổi nhưng đã có đến cả chục mối tình vắt vai. Một con số mà có khi, những người đàn ông ở độ tuổi trưởng thành, chững chạc cũng chưa chắc đã đạt đến được. Những mối tình cứ thế nối đuôi nhau đi qua và chẳng mối tình nào có thể ở lại bên Thắng. Lý do thì cũng khá đơn giản, người yêu tốt nhưng Thắng rất tiếc, Thắng chưa có ý định lấy vợ.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Mấy cô người yêu của Thắng thật ra cũng chẳng phải hạng ngu đần gì, Họ cũng đã cố gắng tìm cách úp sọt Thắng rồi đấy chứ. Nhưng kết quả họ nhận lại vẫn là công cốc vì Thắng quá gian manh, xảo quyệt. Họ cũng chẳng có quyền gì mà thưa kiện Thắng, lý do cũng đơn giản là vì, tình yêu này không có sự ép buộc, tất cả là do họ tự nguyện. Mà đã gọi là tự nguyện thì còn đòi pháp luật, đòi công bằng ở đâu ra nữa.

Các cô gái tự nhủ cần phải tránh xa Thắng như tránh tà vậy. Ấy nhưng chẳng biết Thắng dùng chiêu bài gì mà sau một thời gian tán tỉnh, cưa cẩm, họ đều ngoan ngoãn sa hết vào lưới tình của Thắng hết cả. Thắng thấy tự hào về bản thân mình vô cùng. Vào một ngày nắng đẹp, Thắng vừa chia tay mối tình thứ 9 được gần một tháng thì Linh xuất hiện. Vóc dáng hoàn hảo ẩn sau khuôn mặt ngây thơ, baby của Linh đã khiến Linh trở thành con mồi tiếp theo của Thắng.

Nhìn khuôn mặt ngây thơ, nhắc đến cái gì cũng ngơ ngác của Linh, Thắng đắc ý lắm. Phải, Linh không biết cũng đúng thôi, Linh mới có 18 tuổi mà, còn chưa trải nghiệm nhiều. Nhưng như thế cũng tốt, Thắng sẽ thỏa ý được điều khiển Linh. Thắng đâu có ngờ được rằng “vỏ quýt dày, ắt có móng tay nhọn”.

– Mày đã thịt được con bé đó chưa? Nó mới 18, chắc chắn là còn zin đấy!

Nghe thằng bạn thân nói, Thắng lại thấy lạ. Bình thường, một cuộc tình, Thắng chỉ mất nhiều nhất là một tháng để theo đuổi và một tháng sau hầu như là đã đưa được các cô gái lên giường với mình. Nhưng lần này khác quá. Ở bên Linh, nhìn thấy nụ cười trong trẻo, ánh mắt ngây thơ, bị những câu nói ngây ngô của Linh làm cho vui vẻ, bình yên lắm nên Thắng quên tiệt đi cái chuyện kia.

– Chắc em ấy cao tay quá, mày không làm ăn gì được chứ gì? – Thằng bạn lại tiếp tục

Tự nhiên Thắng thấy bản lĩnh đàn ông bị xúc phạm. Một người luôn vỗ ngực tự hào về tình trường như Thắng, làm sao mà thua trước một cô bé 18 được. Được, đã thế, thì Thắng phải làm chuyện đó để lũ bạn biết, Thắng không tầm thường. Thắng chuẩn bị kế hoạch chu đáo lắm, thậm chí còn đưa Linh về nhà mình ra mắt để lấy sự tin tưởng của Linh kia mà. Bố mẹ Thắng quý Linh ra mặt, cứ giục cươi mặc cho Linh mới 18. Lúc này, Thắng chỉ có một ước mong lớn nhất là có được Linh, thể hiện đẳng cấp riêng. Và rồi…

– Anh mệt quá, hình như cảm rồi, em ơi mình vào nhà nghỉ phía trước đi để anh nghỉ ngơi chút nhé, rồi anh đưa em về. – Thắng vờ mệt mỏi

– Nhưng em sợ… – Linh ngập ngừng

– Sợ anh làm gì em ư? Anh xin thề là vào đó chỉ nghỉ ngơi. Trái lời thề, anh sẽ cưới em luôn được chưa? – Thắng thề thốt

Linh mỉm cười, nhìn Thắng đồng ý làm Thắng vui sướng tột độ. Rồi trong lúc Thắng gọi thủ tục làm phòng thì Linh ra ngoài gọi điện thoại cho ai đó cười khúc khích. Dụ được Linh vào nhà nghỉ rồi thì bắt Thắng thề thốt gì Thắng chẳng thề cơ chứ. Và Linh hãy cứ yên tâm là sau khi xuống khỏi giường, Linh đi đường Linh, Thắng đi đường Thắng. Thắng cười nhếch miệng cho cái suy nghĩ ấy. Cánh cửa nhà nghỉ, Thắng vồ vập ngay vào Linh. Linh không chống cự khiến Thắng không nghi ngờ mà lại vui sướng. Ngờ đâu…

Thấy sự trong trắng của Linh, Thắng sung sướng nhảy cẫng lên. Thôi thì vì sự trong trắng đó, Thắng sẽ đưa Linh về nhà rồi mới đá Linh sau cũng được. Dù cho bản thân Thắng lúc này, thấy tội lỗi lắm.

Đường về nhà Linh có phải đi qua nhà Thắng. Và đi gần đến nhà mình, Thắng thấy lạ khi trước cửa nhà có cái rạp gì to lắm, nhìn đỏ rực thế kia thì chỉ có thể là rạp cưới mà thôi. Nhà hàng xóm con cái cưới hết rồi, chả nhẽ có người tái hôn. Còn nhà Thắng, bố mẹ chỉ có mình Thắng thôi. Cái rạp cưới kia, là thế nào chứ. Quên luôn cả chuyện đưa Linh về, Thắng hốt hoảng dừng xe trước cửa nhà thì bố Thắng chạy ra, đon đả:

– Hai đứa về rồi hả? Gớm, đồng ý cưới mà chẳng nói cho bố mẹ biết gì cả. Cái rạp này bố thuê gấp nên nhìn nó không được lung linh, sang trọng lắm. Hai đứa cố gắng nhé!

Thắng chưa hết bàng hoàng thì mẹ Thắng đã chạy đến, kéo tay Linh:

– Thế nào con dâu ngoan, liệu cuối năm mẹ có cháu bế không?

Thắng ngơ ngơ như thằng bị ngã cây, quay sang nhìn Linh. Kinh bụm miệng cười rồi hắng giọng:

– Anh nói sẽ cưới em sau khi anh có được em còn gì. Sợ anh quên nên em làm hộ anh luôn ấy mà.

Thắng bàng hoàng, ngơ ngác, vẫn chưa thể hiểu nổi chuyện động trời gì đang xảy ra. Thắng đâu ngờ Linh chẳng phải là cô gái ngây thơ, nai tơ nhưng Thắng vẫn nghĩ. Linh đã đánh trúng vào tâm lý của bố mẹ Thắng, mong Thắng lập gia đình, có cháu bế. Một cô gái học thức, dịu dàng, ngoan ngoãn như Linh mà làm con dâu thì họ vui quá rồi còn gì.

Chuyện đã đến nước này rồi, Thắng có muốn chối bỏ trách nhiệm cũng chẳng được nữa. Còn Linh, Linh tin mình đủ sức quản Thắng, lại còn có thêm sự hậu thuẫn của bố mẹ chồng, Linh thắng chắc rồi. Hạnh phúc và bình yên rồi sẽ đến thôi.

Nếu không phải vì một đêm tỉnh giấc và cẩn thận đi tìm chồng có lẽ tôi đã không bao giờ biết được sự thật kinh khủng mà chồng mình giấu suốt thời gian qua.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi lấy chồng đến nay mới được hơn 4 năm, vợ chồng tôi từng quen nhau từ thời còn đi học nên cũng hiểu tính nhau nhiều. Yêu nhau đâu đó cũng vào hơn 6 năm rồi mới cưới. Thế nên chuyện đó trước hôn nhân của chúng tôi cũng đã xảy ra. Mỗi lần gần chồng tôi đều trêu anh liệu anh có đi ngoại tình không thì anh lại cười khì nói: “Anh yếu lắm, mình em đã thở không ra hơi rồi chứ còn đi ngoại tình được với ai nữa”. Thật thà nên nghe thế là tôi tin liền. Nhưng tôi đâu có ngờ được rằng mình đã bị giấu suốt thời gian dài.

Tôi là kế toán hành chính cho 1 công ty truyền thông, còn chồng tôi hiện đang làm nhân viên cho 1 công ty phần mềm. Nói chung công việc của cả hai đều khá ổn định. Vợ chồng tôi cũng có chung 1 cô con gái năm nay lên 2 tuổi. Nhìn bề ngoài thì gia đình tôi không có gì phản bàn cãi cả.

Nói thêm về chuyện chồng tôi yếu sinh lý là anh tự nhận như thế. Có khi cả tuần vợ chồng tôi mới chỉ đụng đến nhau 1 đến 2 lần. Thật sự thì tôi cũng không phải người phụ nữ có nhu cầu cao nên cảm thấy với quãng thời gian gần nhau như thế và số lượng vậy thì là đã đủ rồi. Tôi cũng thấy vợ chồng mình khá hòa hợp trong chuyện đó nên cũng chưa từng nghĩ anh có tình nhân bên ngoài.

(Ảnh minh họa)

Thế nhưng rồi tôi đã nhầm, tôi hoàn toàn bị chồng mình che mắt bởi cái mác yếu sinh lý đó. Nói một chút cạnh nhà tôi có 1 cô hàng xóm. Trước kia thì là vợ chồng nhà hàng xóm, gia đình hai bên cũng khá thân thiết vì ở gần nhau nên cũng cố gắng bắt chuyện vì nhỡ đâu có việc gì thì còn tìm và cậy nhờ đến nhau được. Vậy mà mới được cách đây chừng gần 1 tháng thì chồng của cô hàng xóm vừa mới mất vì tai nạn. Nhìn cô gái vẫn còn trẻ, kém tôi đến 2 tuổi mà đã phải chịu cảnh quả phụ, góa chồng khiến vợ chồng tôi cũng lấy làm thương nên thỉnh thoảng có sang hỏi han và trò chuyện.

Mối quan hệ tưởng chừng như tốt đẹp đó vẫn sẽ tiếp tục nếu như không có cuối chủ nhật tuần trước. Có một điều nói thì có thể mọi người thắc mắc sao tôi có thể để chồng ngoại tình mà không hề hay biết. Thật sự trước giờ tôi có thói quen ngủ rất sâu, mà có tỉnh dậy giữa đêm cũng chỉ có đi vệ sinh rồi vào. Trước giờ thỉnh thoảng có không thấy chồng ở giường thì anh lại trong phòng làm việc vì tôi thấy điện phòng sáng nên cũng không ghé qua xem. Tôi đoán công việc của anh nhiều nên anh mới phải làm đêm hôm nên càng không muốn gây ảnh hưởng gì đến công việc của anh nên lại đi ngủ bình thường.

Thế nhưng cuối tuần trước, hôm đó tôi cũng tỉnh dậy đi vệ sinh như bình thường. Dạo này tôi thấy chồng làm việc đêm nhiều hơn, khoảng 1 tháng trở lại đây phòng làm việc của anh liên tục sáng đèn. Tôi thương chồng nên mới pha một cốc café đem đến cho anh sau khi đi vệ sinh xong. Thế nhưng mở cửa vào phòng làm việc không thấy chồng đâu, ngó nghiêng cũng không thấy chồng nên tôi đi tìm.

Nếu là bình thường tôi sẽ ngồi đợi chồng về. Nhưng vì cũng sốt suốt nên tôi mới tìm quanh nhà nhưng vẫn không thấy anh đâu. Gọi điện cho chồng thì điện thoại của anh lại để ở nhà. Sợ có chuyện chẳng lành tôi đánh liều sang nhà hàng xóm qua cửa sau ngó nghiêng định gọi cô hàng xóm dậy cùng đi tìm chồng giúp.

Nhưng đến nơi thì tôi đã không cần nhờ cô ta tìm chồng giúp nữa rồi. Vì chồng tôi đang cởi trần hì hục trong phòng tắm của cô ả cùng với chính cô ta. Làm sao mà có thể nhầm lẫn được khi tôi nghe được tiếng cô ta mời gọi chồng mình và trêu ngươi tôi:

- Thế mà vợ anh không phát hiện ra anh nhỉ, chị ta ngu thật. – nghe đến đó tôi đã tức lồng lộn lên rồi thì chồng tôi bồi thêm:

- Thì cô ta trước giờ có bao giờ để ý đâu. Vẫn tin anh yếu sinh lý thật nên không sợ anh ngoại tình đâu.

- Đúng rồi, tôi ngu dại nên mới tin tưởng anh, khốn nạn…

Tôi đạp mạnh vào cửa nhà cô ta. Cả hai hoảng hốt trong đó mãi mới ra được. Cuộc nói chuyện nhạt nhẽo trôi qua, tôi cùng người chồng tệ bạc về nhà. Thế rồi chúng tôi ly hôn, chẳng còn gì để níu kéo thêm mối quan hệ khiến tôi tổn thương này. Thật sự tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị chồng lừa gạt một cách trắng trợn đến thế. Nghĩ lại ngày đó tôi vẫn thấy mình thật sự ngây thơ nên mới tin vào cái câu yếu sinh lý của chồng.

Xem Video: Cay đắng bắt quả tang Chồng ngoại tình với Em dâu trong nhà nghỉ

XEM VIDEO CLIP: Y5EWY6jVwQU

Xem Video: Kêt Cục Cay Đắng Cho Người Đàn Ông Ngoại Tình Bỏ Vợ Đi Với Bồ

XEM VIDEO CLIP: bLAaCgBi9Sk

Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ ấy tôi đã sốc ngất đánh rơi cả túi hoa quả trên tay. Còn mẹ kế người yêu cũng sững sờ không kém...


 Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ ấy tôi đã sốc ngất đánh rơi cả túi hoa quả trên tay. Còn mẹ người yêu cũng sững sờ không kém (Ảnh minh họa)
Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ ấy tôi đã sốc ngất đánh rơi cả túi hoa quả trên tay. Còn mẹ người yêu cũng sững sờ không kém (Ảnh minh họa)

Tôi và Long đã tính tới chuyện đám cưới sau gần 1 năm yêu nhau. Lúc đầu bố tôi cũng cản dữ lắm vì không muốn con gái lấy chồng xa sẽ khổ. Sau thấy Long cũng nhiệt tình với lại anh cũng đã có công việc ổn định ở trên này rồi thì ông cũng xuôi xuôi.

Nhất là khi nghe Long kể về hoàn cảnh của mình khi anh sống với mẹ kế 20 năm qua nhưng mẹ coi coi nhau như mẹ đẻ con ruột thì cả bố và tôi đều rất khâm phục tình cảm gia đình anh dành cho nhau. Tôi sinh ra đã thiếu tình cảm mẹ từ bé nên cũng ao ước sau này mình sẽ được mẹ chồng coi như con gái vậy.

Nếu như Long may mắn có được mẹ kế chăm sóc sau khi mẹ anh qua đời thì tôi lại bị chính mẹ ruột mình nhẫn tâm bỏ rơi khi mới lọt lòng. Bố không kể nguyên nhân mẹ bỏ đi nhưng cô ruột tôi nói rằng mẹ tôi bỏ bố con tôi theo người đàn ông giàu khó. Chính vì lẽ đó mà ngay từ nhỏ cả gia đình bên nội đều reo rắc vào đầu tôi tư tưởng hận mẹ ruột của mình.

Tuổi thơ nhìn bạn bè hạnh phúc bên bố và mẹ, được mẹ mua cho nhiều đồ chơi và váy thì tôi cũng giận mẹ vô cùng. Tại sao mẹ lại bỏ tôi đi như thế chứ. Sao mẹ không ở lại chăm sóc tôi như mẹ các bạn đang chăm sóc con mình. Dù có biện minh thế nào thì người phụ nữ bỏ con không phải là người phụ nữ tốt.

Tuổi thơ nhìn bạn bè hạnh phúc bên bố và mẹ, được mẹ mua cho nhiều đồ chơi và váy thì tôi cũng giận mẹ vô cùng (Ảnh minh họa)

Tôi chưa từng biết mặt mẹ chỉ có một tấm ảnh duy nhất của bà. Thực ra là tấm ảnh đó do tôi lấy trộm của bố chứ ông không muốn cho tôi biết mặt mẹ. Có lẽ trong thâm tâm ông cũng hận bà nhiều lắm nên không muốn tôi có ấn tượng gì về người mẹ mà cả gia đình nhà nội tôi coi khinh ấy.

Thời gian yêu cũng lâu nhưng tôi lại chưa một lần về thăm gia đình Long ở quê mà chỉ nói chuyện điện thoại với hai bác ấy. Mãi cho tới khi quyết định sẽ tính chuyện lâu dài tôi mới xin phép bố cho mình về thăm nhà người yêu.

Lúc đầu dự định tết dương lịch 2 đứa sẽ về chơi nhưng rồi đột ngột ở nhà báo tin bố Long đổ bệnh, anh vội vàng thu xếp về luôn và chỉ kịp nhắn lại với tôi rằng: “Anh phải về trước xem bố thế nào mấy hôm rồi anh lên. Em không phải lo lắng gì đâu”. Người yêu về rồi tôi tự dưng thấy cứ có lỗi. Dù sao cũng xác định sẽ tính chuyện lâu dài rồi mà bố anh ốm không về thăm thì kì lắm. Vậy là tôi hỏi ý kiến bố và quyết định về quê thăm bố người yêu và cũng là lần ra mắt luôn.

Trước khi đi tôi đã cẩn thận uống một liều thuốc say xe vì sợ đi xa sẽ say. Ai ngờ lên xe tôi làm một giấc dài tới khi mở mắt ra thì đã tới địa phận tỉnh anh rồi. Lúc đấy tôi mới rối rít gọi điện thoại cho Long, anh vui mừng khôn xiết nhưng không quên hỏi han xem tôi có làm sao không.

Vậy là từ lúc đó tới khi về tới nhà anh Long cứ nhắn tin nói chuyện liên tục để tôi quên đi cảm giác say xe. Cuối cùng sau chặng ngồi ô tô gần 5 tiếng đồng hồ tôi cũng đã tới được nhà người yêu. Long và mẹ kế của anh ra ngõ đón tôi.

Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ ấy tôi đã sốc ngất đánh rơi cả túi hoa quả trên tay. Còn mẹ người yêu cũng sững sờ không kém khi bà nhìn thấy cái mặt đá dây chuyền bà tôi đang đeo trên cổ. Tại sao ông trời lại khéo sặp đặt đến vậy. Mẹ kế mà Long hết lời ca ngợi không ai khác lại chính là mẹ đẻ biệt tích hơn 20 năm qua của tôi.

Chắc chắn bà đã nhận ra đứa con chưa một lần nhìn mặt sau khi sinh nhờ cái mặt đá dây chuyền kia. Đó chính là kỉ vật duy nhất bà để lại cho tôi. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh chào hỏi mọi người trong nhà. Thấy bố Long đã qua cơn nguy hiểm không có gì đáng lo lắng nên tôi quyết định xin phép trở lại thành phố ngay chiều ấy.

Long ngớ người nhưng tôi lấy lý do đi không bảo bố nên phải lên ngay. Chỉ có tôi và mẹ kế anh là biết nguyên nhân. Thực sự tôi đã rất sốc, lên xe tôi khóc như mưa. Bà gọi điện nói muốn gặp và nói chuyện với tôi nhưng nỗi căm ghét không hiểu sao lại dâng lên tràn ngập trong lòng. Tôi không muốn cho bà cơ hội, bà có giải thích thế nào thì bà bỏ tôi hơn 20 năm qua cũng không thể nào chấp nhận được.

Rất có thể chuyện đám cưới của tôi và Long sẽ bị ảnh hưởng khi bố tôi biết chuyện này. Vì chắc chắn ông không tha thứ cho bà đâu. Giờ tôi hoang mang quá, tôi phải làm gì bây giờ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên…

Thấy 2 đứa con trai tranh giành, mắng chửi nhau ép mẹ để lại ngôi nhà tiền tỷ đó cho mình bà Thu buồn lắm. Trong giây phút cận kề với cái chết đó bà đã làm 1 việc khiến tất cả đều sốc và nể phục cách xử trí của bà.


 Mày nói gì thế thằng ranh con kia (ảnh minh họa)
Mày nói gì thế thằng ranh con kia (ảnh minh họa)

Chồng mất bà Thu phải 1 mình vất vả nuôi 2 thằng con ăn học nên người. Nghe 2 con nói muốn đi du học nước ngoài bà đành cố gắng làm mọi việc để kiếm tiền nuôi 2 thằng con ăn học bên nước Mỹ đắt đỏ. Cũng may là bà có bố mẹ nuôi hỗ trợ không thì bà kiệt sức và chẳng có khả năng cho con đi du học nước ngoài nữa.

Hết thời gian du học, thay vì về nước 2 thằng con của bà lại ở lại đó lập nghiệp và nhờ giời chúng đều thành đạt giàu có cả. Hơn 10 năm kể từ ngày các con đi học học, không đứa nào chịu về thăm bà cả dù bà nói rất nhớ chúng. Lúc nào 2 cậu con trai cũng kêu bận việc, con cái không thể về được. Không dám nài nỉ các con bà Thu đành cố nén nỗi nhớ trong lòng mà 1 mình sống trong căn nhà 16 tỷ mà bố mẹ nuôi mới cho thừa kế.

Cứ mòn mỏi chờ con hết ngày này qua tháng khác, bà sinh bệnh ốm yếu. Cũng may là có hàng xóm láng giềng thi thoảng ghé qua giúp đỡ bà nên bà đỡ tủi phần nào. Thế rồi ngày bà bị bệnh viện trả về vì sức khỏe yếu quá, bà nhờ ta gọi điện cho 2 thằng con về chịu tang mình. Nghe tin mẹ sắp chết chúng đặt vé máy bay về ngay nhưng không phải về lo tang lễ cho mẹ mà về tranh giành tài sản.

Bà nhớ con đến phát khóc (ảnh minh họa)

Bà Thu chờ mãi thì các con cũng về, nhìn thấy chúng sau 20 năm xa cách bà rớt nước mắt hạnh phúc. Nhưng câu đầu tiên chúng nói với bà không phải là mẹ có khỏe không, mẹ đừng chết mà thay vào đó lại là.

- Bà ký vào tờ di chúc này đi.

- Không, bà phải ký vào tờ di chúc này của tôi. Không thể để lại căn nhà 16 tỷ này cho anh cả được.

- Mày nói gì thế thằng ranh con kia. Mày là út mày không có quyền thừa hưởng. Bà, ký đi. Không ký được thì điểm chỉ cũng được.

Sốc về thái độ và hành động của 2 đứa con mình yêu thương, bà Thu không thể ngờ chúng lại bay từ Mỹ về đây làm việc này. Giọt nước mắt chua xót cay đắng khiến bà đau đớn vô cùng, chưa bao giờ bà thấy hối hận khi đã sinh ra 2 thằng con như bây giờ. Cố cất giọng yếu ớt của mình lên, bà khẽ thì thầm nhờ hàng xóm làm 1 việc này khiến 2 cậu con trai cứ thắc mắc mãi. Cho đến khi người hàng xóm đó đưa tờ giấy vừa đánh máy xong cho bà nhìn qua rồi ký vào đó. Gửi người hàng xóm cất giữ tờ giấy đó cẩn thận bà mới quay ra nói với 2 đứa con.

- Tao không để lại cho chúng mày ít tài sản nào cả. Chúng mày coi tiền quan trọng hơn cả mạng sống của mẹ mày. Tao đã quyết định bán căn nhà này và mang hết số tiền đó đi làm từ thiện rồi. Chúng mày nên nhớ, làm người phải con trọng đạo lý, lễ nghĩa chứ không phải vì đồng tiền mà có thể khinh rẻ bố mẹ, anh em đến mức coi nhau không bằng người dưng.

- Bà điên rồi à, 16 tỷ ấy bà định mang đi làm từ thiện ư? Bọn tôi là con bà đấy chứ không phải con rơi đâu.

- 2 đứa hãy tự ngẫm tại sao tao lại làm thế. Cả cuộc đời này tao vất vả vun vén cho chúng mày, nhưng đến lúc tao hấp hối sắp chết chúng mày lại đền đáp tao bằng cách này ư?

Nhắm mắt ra đi, bà Thu rớt nước mắt đau đớn vì 2 thằng con. Đám tang của bà được hàng xóm tổ chức cho bằng 1 phần nhỏ tiền bà trích ra từ số tiền bán nhà. Ngày làm tang mẹ, 2 cậu con trai cứ ôm linh cữu bà Thu mà khóc nấc lên vì hối hận. Giờ mất mẹ rồi họ mới thấy tiền chẳng là gì cả, mẹ mới là quan trọng. Và giờ thì họ đã hiểu vì sao mẹ thà mang tiền đi làm từ thiện còn hơn là cho con mình.

Cuộc đời bà đã còng lưng, vất vả nuôi con khôn lớn để rồi ngày nhắm mắt xuôi tay cũng đau đớn nhục nhã về con thế này sao? Thế nên ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng vì đồng tiền mà bán rẻ lương tâm nhân cách. Hãy để mẹ được tự hào và hãnh diện về bạn. Bạn không cần giàu có, không cần tài giỏi bạn chỉ cần hiếu thảo và biết đạo lý sống là bố mẹ đã tự hào về bạn lắm rồi.

Xem Video: Đứa Con Trai Bất Hiếu Để Bố Đẻ Nhặt Đồ Ăn Trong Xe Rác - Thật không thể tin nổi

XEM VIDEO CLIP: WpZ9j85cWoc

Xem Video: Phẫn nộ .Đứa con bất hiếu trói cha dưới gốc cây đến bất tỉnh chỉ vì 1 gói chè.

XEM VIDEO CLIP: x-0SPTYYYng

Bắt gặp bạn trai lẫn trong đám người thợ xây bên vệ đường kia, tôi liền cười khẩy đến chia tay và sỉ nhục anh trước bao người nhưng sau 1 tháng gặp lại thì tôi choáng váng khi biết…


 Anh Hùng, hóa ra đây là công việc “văn phòng” cả anh đây à? (ảnh minh họa)
Anh Hùng, hóa ra đây là công việc “văn phòng” cả anh đây à? (ảnh minh họa)

Tôi và Hùng – yêu nhau được gần 1 năm nay rồi. Anh rất tốt và cưng nựng tôi đủ thứ. Gía như mà nhà anh giàu chút nữa, anh có thể mua xe và nhà cho tôi thì thật tuyệt vời nhưng đáng tiếc anh không đủ khả năng đấy.

Tính tôi là 1 đứa thích sống ảo, luôn muốn khoe mẽ, sĩ diện với mọi người về những thứ mình có. Thấy mấy đứa bạn được đi du lịch Châu Âu, được bạn trai mua điện thoại đời mới rồi sắm đồ hiệu cho các kiểu mà tôi ước mình được như chúng nó. Ai đời gã bạn trai tôi lại chỉ có tiền cho đi du lịch nước ngoài, mua đồ tầm thường. Nghĩ đến mà tôi thấy bực bội, tôi ước giá như có chàng thiếu gia giàu có nào đó tán mình tôi yêu luôn rồi đá quách tay bạn trai kia đi cho rảnh nợ.

Thế rồi 1 chiều đang đi đến khu trung tâm thương mại mua đồ, ngồi trên xe taxi nhìn ra bên ngoài tôi sốc ngất thấy ngôi nhà đang xây dở bên vệ đường kia có Hùng ở đó. Trời đất ơi, sao anh lại có thể lẫn trong đám thợ xây, mặc quần áo bẩn thỉu và xách từng xô vừa viên gạch bẩn thỉu người nhễ nhại mồ hôi như thế. Lẽ nào, đây là công việc thật sự của anh ư? Không thể tin được chuyện này là thật, tôi liền xuống xe và tới chỗ Hùng đang xách vữa hất hàm hỏi anh bằng giọng chế giễu.

- Anh Hùng, hóa ra đây là công việc “văn phòng” cả anh đây à? Có vẻ nhàn quá với anh nhỉ, tôi nghĩ anh lên kiếm thêm việc hót phân chuồng hay thông bồn cầu mà lắm. Mấy thứ dơ bẩn đó hợp với anh đó. À, tiện thể tôi cũng nói với anh luôn nhé. Chúng ta chia tay đi, tiểu thư đài các, sang chảnh như tôi không thể yêu 1 thằng nhà quê thợ xây thấp hèn, mạt hạ như anh được. Thời gian qua tôi cứ tưởng anh là con nhà khá giả mới yêu, ai dè mình bị mắc lừa. Chiêu tán gái của anh cũng được đấy, nhưng không qua mặt được tôi đâu.

Trời đất ơi, sao anh lại có thể lẫn trong đám thợ xây, mặc quần áo bẩn thỉu và xách từng xô vừa thế này (ảnh minh họa)

- Linh (tên tôi), em ăn nói gì vậy? Sao em có thể buông những lời đó với anh chứ?

- Sao không thể? Anh có phải đại gia nhà giàu đâu mà tôi phải kiêng nể. Với tôi anh chỉ như cái giẻ rách mà thôi. Tốt nhất từ giờ anh đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa, tôi không muốn bạn bè, người thân biết tôi đang giao du với loại người vô học, nghèo hèn như anh.

- Chỉ vì em nhìn thấy anh làm thợ xây mà em nói chia tay anh luôn, phũ với anh như vậy sao?

- Ồ, tất nhiên rồi. Với tôi tình yêu gắn liền với đồng tiền, không tiền thì yêu đương cái khỉ gì. Tôi không ngu mà chui đầu vào cái túp lều tranh cảu anh. Anh có muốn lấy vợ thì kiếm mấy đứa nhà quê chân đất mắt toét, nghèo hèn mà lấy chứ cỡ như anh chả ma nào nó thèm đâu. Tự về soi gương nhìn lại bản thân đi. Đứng gần anh, cái mùi nhà quê hôi hám khiến tôi muốn ói quá. Tởm, tởm quá.

- Em sẽ phải hối hận vì những lời nói sỉ nhục anh hôm nay!

- Chả biết ai hối hận đâu.

Phủi mông quay người đi tôi không quên gửi tặng Hùng cái cười nhếch mép khinh bỉ trước bao gã thợ xây ở đó. Về tới nhà tôi bắt đầu thực hiện chiến dịch cua trai giàu của mình. Tôi đặt ra mục tiêu từ giờ đến cuối năm nhất định phải lừa được 1 tay thiếu gia nhà giàu vào tròng nhưng có vẻ khó quá. Bọn con trai giờ tỉnh lắm.

Bẵng đi 1 thời gian khoảng chừng 1 tháng sau khi chia tay Hùng tôi vẫn chưa có 1 mảnh tình vắt vai nào cả. Thay vào đó tôi rơi vào tình trạng thất nghiệp, hết tiền tiêu và phải sống nhờ vào sự trợ cấp của bố mẹ ở quê gửi lên. Đúng hôm cầm hồ sơ đi phỏng vấn ở 1 tập đoàn lớn thì tôi đứng tim làm rơi cả tách trà trên tay khi nghe người phỏng vấn nói Hùng – gã bạn trai tôi đã sỉ nhục đá 1 tháng trước là giám đốc tập đoàn, người sẽ trực tiếp phỏng vấn tôi. Ôi trời đất, anh là giám đốc tập toàn lớn này ư? Thế là sao, tôi hoang mang quá.

- Chào em, em không ngờ khi nhìn thấy anh trong hoàn cảnh này đúng không? Để anh giải đáp thác mắc của em nhé. Bữa trước em nhìn thấy anh làm thợ xây ấy, thì đúng anh ở đấy bốc gạch xách vữa thật nhưng chị là phụ người họ hàng của anh xây nhà thôi. Ngoài việc điều hành tập đoàn này thi thoảng anh vẫn ra ngoài và làm 1 số nghề để trải nghiệm cuộc sống. Ai dè hôm đấy em bắt gặp và đòi chia tay không cho anh giải thích 1 lời.

- Hả??? Chỉ là hiểu lầm thôi sao? Vậy thời gian anh yêu em, anh đã che giấu thân phận và giả vờ là 1 người có mức thu nhập trung bình khá để làm gì?

- Để thử lòng em. Em nghĩ sao 1 người giàu có như anh lại lấy vợ bừa mà không chọn lựa chứ. Trước anh yêu em thật và cứ tư tưởng cưới em đấy nhưng sau khi bị em chia tay thì anh đã thay đổi quyết định rồi. Cảm ơn em đã cho anh biết bộ mặt thật của em. Tập đoàn anh vẫn còn trống mấy chỗ làm lao công đấy, anh nghĩ em phù hợp với công việc này đó tình yêu ạ.

- Anh, anh… đang sỉ nhục em đấy à?

- Sỉ nhục ư? Anh chỉ trả lại em những gì em đã “cho” anh thôi mà. Nào em muốn làm lao công thì đi nhận việc không thì về nhé, anh bận lắm không có thời gian có kẻ cơ hội, hám tiền đâu.

Uất ức tôi bật khóc nức nở chạy ra khỏi tòa nhà to lớn ấy mà hối hận vô cùng. Chỉ vì sự hoài nghi vô căn cứ của mình tôi đã đánh mất đi cơ hội bước chân vào ngôi biệt thự, sở hữu khối tài sản tiền tỷ của anh. Và cay đắng hơn là bị anh sỉ nhục, châm chọc đến mức muốn độn thổ là chết luôn. Đúng là cuộc đời không ai biết trước được chữ ngờ. Bài học này tôi sẽ ghi nhớ suốt đời và từ giờ tôi sẽ yêu thật lòng, không đặt nặng vật chất lên tình cảm nữa. Đúng là đắng mà…

Xem Video: Chê nghèo người yêu bỏ đi lấy chồng, chàng trai lột xác để cô gái phải hối hận và đoạn kết không ngờ

XEM VIDEO CLIP: 7zSSV5SHUT8

Xem Video: Khinh bỉ người yêu người nghèo và cái kết đắng

XEM VIDEO CLIP: kZustFrc3YU

Lưu trữ Blog

SỮA ONG CHÚA TODAY BEE

TODAY BEE

Popular Posts