Hiển thị các bài đăng có nhãn DOC TRUYEN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn DOC TRUYEN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Người nhại người là chuyện quá bình thường, người đàn ông này còn có sở thích là nhại lại động vật mới hài.


Tưởng mỗi mình chú có “gấu“ để ôm thôi á?
Tưởng mỗi mình chú có “gấu“ để ôm thôi á?

Không có răng nanh thì đừng có bắt chước tôi nhé.

Không có gì mà phải ngạc nhiên thế đâu.

Cũng đáng phải suy ngẫm đấy có đúng không?

Người ta đang trầm tư mà cũng "nhại" được sao?

Tôi đang ăn chứ không phải đang hát đâu mà bắt chước.

Buồn cười nhỉ, ngủ lười thôi mà cũng bị học theo à.

Tôi đang chống cằm nghỉ ngơi chứ không phải đang nhìn "đểu" như ông.

Tôi chắp tay thế này có gì hay ho là mà làm theo.

Không cần phải ra vẻ nghiêm túc như thế đâu.

Úi giời, lại còn muốn thi tiếng hát cùng tôi à?

Ông lại còn định dọa cả tôi cơ đấy.

Tôi đang "múa" chứ không phải đang chuẩn bị đánh nhau nhé.

Lưỡi ngắn thì đừng đua đòi bắt chước nhau làm gì.

Hô hô, bạn ông không thân thiết được như tôi đâu.

Không một người bình thường nào có thể biết thông tin gì về căn cứ bí mật đó, ngoại trừ...


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Tại Nevada, Hoa Kỳ có một căn cứ không quân vô cùng bí ẩn của không lực Mỹ, nơi đây được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt, đến con kiến cũng chẳng chui lọt. Không một người bình thường nào có thể biết thông tin gì về căn cứ bí mật đó, ngoại trừ lực lượng làm việc tại đây. Người ta thường gọi căn cứ này bằng một cái tên đơn giản hơn: “Vùng 51”.

Vào một buổi chiều muộn, lực lượng an ninh ở “Vùng 51” rất ngạc nhiên khi thấy một chiếc máy bay hiệu Cessna bất ngờ hạ cánh tại căn cứ bí mật của họ. Ngay lập tức chiếc máy bay bị nhốt lại và viên phi công bị lôi xềnh xệch vào phòng thẩm vấn.

Anh ta khai rằng, mình cất cánh từ Las Vegas, bị lạc và phát hiện ra căn cứ ngay khi sắp hết nhiên liệu. Các đặc vụ “vùng 51” bắt đầu tiến hành một cuộc thẩm tra thông tin mà anh ta khai báo với cục điều tra liên bang FBI, sau đó họ giữ anh ta qua đêm trong suốt các cuộc hỏi cung tiếp theo.

Vào ngày hôm sau, không có một bằng chứng nào có thể nghi ngờ viên phi công là một gián điệp và anh ta chỉ đơn thuần là bị lạc, người ta đã cung cấp đủ nhiên liệu cho chiếc máy bay và hướng dẫn anh ta bay về. Tuy nhiên viên phi công phải cam kết sẽ “câm như hến” về mọi chuyện nếu không anh ta sẽ phải ngồi tù trong suốt quãng đời còn lại.

Ngày hôm sau, trong sự bất ngờ không thể tin được của không lực “vùng 51”, chiếc máy bay Cessna đó bỗng xuất hiện trở lại. Một lần nữa, các lực lượng đặc vụ vây quanh chiếc máy bay và khống chế nó. Lần này họ phát hiện có hai người bên trong, anh chàng phi công hôm trước và vợ anh ta.

Viên phi công với vẻ mặt rất căng thẳng, nhảy xuống và run run nói: “Các ông có thể bỏ tù tôi, tra tấn, hành hạ hoặc làm bất kỳ điều gì với tôi cũng được, nhưng vợ tôi đang ở trên máy bay, các ông phải giúp tôi, nói rõ với cô ấy tối qua tôi đã ở đâu và làm gì!”

Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

503 Internal Server Error. Serverload:52.06/25
Máy chủ hiện đang tải thông tin cập nhật cho trang này ..
Lỗi hiện đã được báo cáo, và sẽ xem xét nhanh chóng,
Bạn có thể "Quay Lại" hoặc đợi tu 1-3 phut để vào lại..

Tự động tải lại trong 10 giây trang này.

(hoặc bạn có thể nhấn F5 để tải lại)
Vào trang chủ XaLuan.com
Hoặc bạn có thể tạm thời

✪ để ghé thăm mục video ✪

được quan tâm nhất hôm nay

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Các bạn sẽ rất ngạc nhiên với khả năng tập yoga của những con vật này, có khi con hơn cả con người.


Có tư thế nào dễ hơn không bà chị, em xoắn hết cả người rồi.
Có tư thế nào dễ hơn không bà chị, em xoắn hết cả người rồi.

Tập thế này thì có khỏe hơn được bao nhiêu chứ.

Đổi động tác thôi, dài hết cả cổ rồi nè.

Nằm thế này mà ngủ thì cũng thoải mái đấy chứ.

Làm kiểu này mỏi tay lắm bà chị ơi.

Để xem ai đứng kiểu này được lâu hơn nhé.

Ối giời, đây là nằm chứ tập luyện cái gì vậy hả?

Huhu, che mặt đi xấu hổ quá đi mất.

Xoạc phải thẳng như thế này nè bà chị.

Tưởng thế nào chứ, kiểu đấy thì tôi làm suốt.

Kiểu này là nằm ngủ rồi chứ tập luyện gì nữa ta.

Gập người thì quá đơn giản với tôi rồi.

Thôi dẹp đi, tập gì mà làm người ta đau hết cả cổ.

Ối ối, kiểu này tôi thừa mất một "chân" rồi.

Không sao, kiểu gì rồi tôi cũng chống được thôi.

Ông bạn tôi vừa suýt được lên mặt báo, may mà xin kịp, với lý do không muốn thành người nổi tiếng.


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Chuyện là, hôm qua, nhân ngày nghỉ cuối tuần, ổng vác cần đi câu cá. Sợ trượt chân rơi xuống sông lại chết đuối, ổng bèn lên cầu, dựng ghế ngồi câu cho an lành mà lại sang chảnh.

Giữa lúc ổng đang thả hồn vào mây gió, đột nhiên một cô gái trẻ từ đâu chạy tới, nhảy xuống cầu tự tử, chơi vơi giữa mặt nước đỏ ngầu.

Lúc này trên cầu, mọi người nhao nhác đứng nhìn, người mang điện thoại ra chụp ảnh, người quay video, người hô hoán... nhưng tuyệt nhiên không một ai dám nhảy xuống cứu.

"Thấy người chết mà không cứu. Các người thật không ra thể thống gì. Than ôi, anh hùng thời nay đâu cả rồi???" - Ông bạn tôi quăng cần, bức xúc chỉ tay vào đám người đang chen chúc lố nhố trên cầu.

Rồi bất thần, ổng phi thân qua lan can cầu, nhảy tùm xuống dòng nước. Ông bạn tôi khó khăn vươn những sải tay dài bơi tới gần cô gái và túm lấy cô. Vật lộn một lúc, 2 người cũng vào được bờ trong những tiếng vỗ tay đầy thán phục.

Phóng viên khắp nơi giơ máy ảnh lên chụp, chĩa mic vào phỏng vấn:

- Động cơ nào thúc đẩy anh không sợ nguy hiểm, bất chấp tính mạng mà nhảy xuống cứu người???

- Đây là việc nên làm. Tôi nghĩ tính mạng của ai cũng đáng quý. Có thể khi rơi xuống dòng nước kia, cô ấy đã nghĩ lại và muốn quay trở về. Nếu tôi không nhảy xuống cứu thì chẳng phải đã khiến cô ấy chết trong hối hận sao?

Những tràng pháo tay vang lên không ngừng.

...

Sáng nay, tôi gọi mời ông bạn ấy một chầu cà phê, nhân hỏi chuyện hôm qua:

- Ông không biết bơi mà. Sao tự nhiên lại dũng cảm vậy?

- Dũng dũng cái đũng ấy. Bố mà biết đứa nào đẩy bố xuống, bố giết!!!

Cháu hỏi ông nội:


Đồ ngoại tốt hơn
ảnh minh họa

- Ông ơi, đồ ngoại và đồ nội, đồ nào tốt hơn ạ?

- Đồ ngoại tốt hơn cháu ạ!

Mấy ngày sau, cậu bé nói với mẹ:

- Mẹ ơi, mai bảo ông ngoại đi họp cho con nhé!

- Sao lại ngoại?

- Vì đồ ngoại tốt hơn đồ nội mà!

Thấy chồng không ngừng liếc mắt đưa tình với những cô gái trẻ, vợ hắng giọng:


Đàn ông có vợ được phép ngắm gái?
ảnh minh họa

- Tốt nhất anh nên ngừng việc ngắm gái lại ngay lập tức.

Ông chồng ngây ngô:

- Tại sao chứ?

Vợ tức giận: 

- Anh không nhớ mình đã có vợ sao?

Ông chồng ôn tồn đáp:

- Ý em là sao chứ? Chẳng lẽ khi ăn kiêng thì anh không được phép nhìn đồ ăn ngon.

- !?!

Hai ông cụ ngồi trò chuyện với nhau trong viện dưỡng lão.


Muốn giàu có phải tránh xa phụ nữ
ảnh minh họa

Một ông cụ trầm tư kể:

- Hồi còn trẻ tôi có yêu một cô gái sâu đậm. Hai đứa quen nhau được ba năm thì tính đến chuyện kết hôn. Thế nhưng trước ngày cưới tôi đã lẻn bỏ đi.

- Vì sao vậy? 

- Tôi muốn kiếm thật nhiều tiền để lo cho cô ấy một cuộc sống đầy đủ. Ngày đi, tôi chỉ để lại một mảnh giấy ’Anh xin lỗi, đợi đến lúc anh giàu rồi chúng mình hãy cưới nhau nhé’.

- Rồi kết quả thế nào? - ông bạn tò mò.

Ông cụ thở dài:

- Hai năm sau tôi tay trắng dựng nên cơ nghiệp. Quần áo phẳng phiu, xe sang chạy về quê gặp nàng. Thế nhưng, nàng đã kết hôn với một người công nhân xây dựng, thậm chí họ đã có con với nhau.

Ông cụ trầm ngâm hồi lâu rồi nói tiếp:

- Lúc đó, tôi rất phẫn nộ. Tôi hỏi cô ấy tại sao không chờ đợi tôi để đến với một người nghèo xác nghèo xơ như vậy chứ. Cô ấy mỉm cười nói: ’Chúng tôi chỉ cần tình yêu là đủ, không cần thêm bất cứ điều gì cả’.

- Sau đó thế nào? - ông bạn hỏi.

- Giây phút đó tôi chợt nhận ra muốn giàu có thì tuyệt đối tránh xa phụ nữ. Thế là từ đó đến nay tôi không thèm lấy vợ. 

Nhận tin RSS 2.0 Bằng XML feeds
© Copyright 2006-2016 , All rights reserved
® Xaluan.com và Đối tác giữ bản quyền trên website này. | mobile site
@ Contact Help, Policy, User Terms and Condition: Thông tin & Quảng cáo & Liên hệ

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

1. Ngoài ba mươi tuổi y vẫn chưa có vợ. Điều ấy với y chẳng quan trọng. Tiện thì lấy, không thì thôi. Thời nay tiến bộ nhiều rồi, ai cũng biết lấy vợ lấy chồng là việc không cần thiết.


Truyện ngắn: Bệnh tỉnh
ảnh minh họa

Thực ra thì có nhiều kẻ muộn màng như y muốn lập gia đình, nhưng họ chưa làm được điều đó bởi họ có lí do riêng. Trường hợp của y, lí do duy nhất chỉ là bị bệnh. Một bệnh không chữa được vì xưa nay nó không có tên trong danh sách bệnh tật. Y gọi nó là bệnh tỉnh.

Y được người ta mai mối cũng nhiều, có ngày chạy sô vài cuộc. Cuộc nào cũng diễn ra tương tự, người làm mối thì nhiệt tình quá đáng trong khi y lại dửng dưng. Y biết kết cục sẽ ra sao. Đối tượng chưa kịp chán y thì y đã chán người ta trước.

Mỗi khi gặp gỡ đối tượng nào, cái đầu tỉnh táo đến lạnh lùng của y lại tưởng tượng ra rằng, người con gái nọ cũng có những hoạt động tiêu hoá hay bài tiết hết sức tầm thường. Bên trong cơ thể mềm mại của cô ta có những cơ quan bộ phận đang làm việc âm thầm. Thức ăn được vận chuyển theo một quy trình nghiêm ngặt từ thực quản xuống dạ dày. Dạ dày sẽ co bóp nhiệt tình và sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ lưu luyến chia tay thức ăn tại môn vị để chúng đi vào ruột non. Qua chặng đường dài chín mét trong ống tiêu hoá sẽ kết thúc cuộc trường chinh, đám tàn quân bẩn thỉu sẽ được thu gom để đưa đến nơi cần đến.

Nghĩ tới đó, y rùng mình.

Chấm hết rung động. Chấm hết yêu.

Bệnh tỉnh của y là thế.

2. Một ngày đẹp trời y được bạn bè giới thiệu cho một cô nàng tên Tô Ninh Ninh. Bạn y quảng cáo rằng nàng da trắng như tuyết môi đỏ như máu tóc đen như gỗ mun. Bạn nàng thì khen nàng xinh quá giới hạn cho phép. Còn y chỉ thấy nàng mỏng mảnh như khói và cả chân lẫn người đều rất dài.

Bố mẹ Tô Ninh Ninh đã về hưu. Sở thích duy nhất của bố nàng là lôi huân huy chương trong hộp ra đếm hàng ngày. Hạnh phúc của mẹ nàng là làm thơ tặng cả nhà vào các dịp lễ tết và ngày hội non sông. Ông nàng đã ngoài chín mươi, chưa chịu kết thúc cuộc sống, ăn nằm tại chỗ trên tấm phản gỗ và sáng tác ra những chuyện nhảm nhí hoang đường.

Tô Ninh Ninh luôn dùng đồ trắng. Váy trắng mũ trắng tất trắng giày trắng và quần lót bên trong ắt hẳn là rất trắng. Nhà nàng nghèo nhưng nàng thanh khiết như một tiểu thư quý tộc châu Âu. Có người tiết lộ với y rằng cứ về đến nhà là nàng lẻn vào căn phòng trắng tinh, cởi hết áo quần nằm trên đệm trắng và rắc hoa trắng lên mình, nhìn qua tấm rèm trắng ra khoảng trời ngồn ngộn mây trắng bên ngoài và khe khẽ hát một bài ca có nhiều từ “trắng”.

Tô Ninh Ninh đọc nhiều tiểu thuyết do đó tâm hồn lúc nào cũng kí gửi trên mây. Đau xót hơn, nàng còn đắm đuối vào thơ và không biết gì về cuộc đời ngoài cửa. Chưa đầy ba mươi tuổi, văn học đã phá hỏng đời nàng.

Lần đầu gặp gỡ, nghe bạn giới thiệu y là nhà văn, nàng vui sướng như được nhìn thấy trời phật. Về phía y, bởi muốn lấy vợ cho xong chuyện, y cũng cố gắng thích nàng. Trong khi nàng e lệ nép vào dưới hoa (chỉ là hoa giả cắm trong bình), y mỉm cười quan sát. Khách quan mà nói, nàng thơm tho như một bông hồng bạch. Ánh mắt y nhảy dù xuống đường gân xanh mờ toả ra như một tia chớp trên cánh tay mảnh dẻ của nàng. Người thế kia thì mạch yếu, y nghĩ, và nếu tiêm vào bắp thì dễ tìm được ven.

Được ít phút, y cảm thấy rõ rệt, phía trong khoang bụng phập phồng có chiếc rốn xinh nhỏ dưới lần vải viền ren trắng như sương, hệ tiêu hoá của nàng đang vận động. Bệnh tỉnh của y phát tác. Lòng y nhẹ bẫng nhạt phèo đi, phẳng như vừa ăn một nhát bàn là, không mảy may xốn xang rung động nữa.

3. Một ngày nắng đẹp y lại đến nhà Tô Ninh Ninh. Dẫu sao y cũng cần lấy vợ vì bị họ hàng gia tộc thúc giục nhiều.

Mẹ nàng chơi bên hàng xóm. Bố nàng, như thường lệ, cứ thấy khách đến là lại ngồi đếm huân chương. Ông nàng ngồi trên tấm phản, lè nhè kể chuyện một mình. Rằng sáng hôm qua tao vào khu phố cổ, gặp một con hổ ở Hàng Ngang, nó đuổi tao chạy gần chết ra Hàng Đậu. Tao nấp sau cái ô tô, con hổ vồ tao mấy lần đều trượt. May mà tao có võ chứ không thì…

Y rủ Tô Ninh Ninh ra thềm nhà hóng mát. Cố gắng quên đi mấy cơ quan nội tạng chết tiệt, y nỗ lực tìm kiếm vẻ đẹp ở tâm hồn nàng. Y thử nói chuyện với nàng về các vấn đề xã hội, nhưng nàng chỉ thích lôi kéo y vào văn học là lĩnh vực nàng say đắm, cũng là lĩnh vực y đã chán từ lâu. Nàng hết lời ca ngợi sứ mệnh cao cả của văn học và thiên chức cao quý của nhà văn. Nàng nói rằng nhà văn có thể dùng cán bút làm đòn xoay chế độ và xoay được nhiều thứ khác. Theo nàng thì nhà văn là giống người tinh hoa đặc chủng và cần được nhân rộng khi xã hội có nhu cầu. Được một lúc thì y chán. Y dập tắt cơn kể lể của nàng bằng việc nói rằng hãy tỉnh lại đi em ạ, ngu đến bao giờ nữa, khoa học tự nhiên mới là quan trọng, không có văn học cũng chẳng chết ai. Bao bất công oan khuất kêu đòi sao bọn nhà văn vẫn im lìm như gấu ngủ đông. Nói thẳng cho vuông nhé, không có những con người vô dụng và ảo tưởng ấy, quần chúng cần lao vẫn sống như thường.

Nàng sững sờ. Anh là một thằng khùng chứ không phải nhà văn. Anh cút đi cút đi cút đi, đôi mắt mở to của nàng nói thế. Y đứng dậy nhún vai. Xin lỗi, anh chỉ nói sự thật thôi. Còn em, người có hộ khẩu thường trú trên gió trên mây, sức anh không kéo nổi về mặt đất được. Chào.

4. Giã biệt Tô Ninh Ninh, y lại tình cờ quen biết một em chân ngắn. Người ta bảo chân dài thường lãng mạn, nhưng em chân ngắn này xem ra cũng lãng mạn. Khốn nạn cho y, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Được cái là chân ngắn này thẳng tính và không giáo điều cổ hủ như Tô Ninh Ninh. Lần đầu gặp nhau, cô bé hỏi y vì sao chưa có vợ. Y trả lời rằng việc đó không phải do anh mà do phòng tổ chức cán bộ, à quên, phòng tổ chức hôn nhân ở trên trời. Trưởng phòng là ông Tơ, phó phòng là bà Nguyệt. Ông Tơ bà Nguyệt là hai người xét hồ sơ xin lấy vợ của anh. Anh đã gọi vào máy di động của ông Tơ, ông Tơ tắt máy. Gọi cho bà Nguyệt, bà Nguyệt cũng tắt máy. Chắc hai ông bà ấy đang hú hí trong nhà nghỉ nên bỏ quên không se duyên cho anh, mà em biết đấy, một ngày trên trời bằng mười năm ở dưới trần.

Chân ngắn cười hích hích, tâm sự, trước đây em từng yêu điên cuồng một nghệ sĩ nhiếp ảnh. Gã ấy có đam mê là dậy sớm ra vườn chụp những bông hoa còn ướt sương đêm. Hôm nào sương ít, gã nhổ nước bọt vào hoa để tạo sương, thứ nước bọt của người chưa đánh răng lên ảnh vẫn đẹp long lanh nhưng ở bên ngoài thì bốc mùi kinh dị. Khi phát hiện ra điều đó em bị sốc, cả đống ảnh gã tặng em đốt sạch, lòng buồn như con chuồn chuồn. Rồi mọi chuyện cũng qua đi. Giờ thì em chỉ yêu các nhà văn.

Sự thật thà của chân ngắn làm y hứng thú. Y rủ cô bé đi chơi, đến một cánh rừng ở xa thành phố. Đang là mùa thu, cả khu rừng lóng lánh như được dát vàng. Chân ngắn đờ người ra, ngây ngất. Còn y thầm nghĩ, gặp phong cảnh này, bọn nhà văn hạng hai sẽ cuống lên vì không biết miêu tả thế nào. Nhà văn hạng một khôn hơn sẽ không tả gì vì biết rằng nếu cố cũng chỉ thất bại. Chờ một cơn gió đến cho cây cối ngả nghiêng thêm phần lãng mạn, chân ngắn thì thào:

- Em có cảm giác như khu rừng được dệt lên từ nắng vàng cả nghìn năm đọng trong lòng đất ấy.

Y cười nhạt:

- Đơn giản là mùa khô, lá cây không quang hợp được như mùa hè nên ngừng sản sinh diệp lục tố là chất mang lại màu xanh. Các sắc tố vàng hoặc cam có sẵn trong lá cây thừa cơ trỗi dậy, khiến lá đổi màu. Những loài cây nào sản xuất ra được sắc tố anthocyanin thì cho lá cây màu đỏ.

Chân ngắn cụt hứng. Y bồi thêm cú nữa:

- Đứng ở bên ngoài thì thấy thế thôi em ạ. Cứ thử qua rừng mà xem, thối lắm. Khách vãng lai vẫn thường chui vào đó. Trong ấy đầy giấy vệ sinh.

5. Bệnh tỉnh của y ngày càng trầm trọng.

Một thời gian dài, đêm nào y cũng ngủ mơ thấy một cảnh lạ lùng. Y bị bắt phải ngồi bên một bàn tiệc có rất đông người, cùng đeo mặt nạ và cùng tham gia vào một trò chơi. Quy tắc của trò chơi là ai đến dự cũng phải nói dối, không ai được nói thật. Nói dối ít được thưởng ít, nói dối nhiều được thưởng nhiều, phần thưởng chính là rượu thịt ở trên bàn. Ai bị phát hiện là nói thật thì ngay lập tức bị bắt đem đi khâu miệng. Tất nhiên chẳng ai thích bị khâu miệng nên ai cũng nói dối lem lẻm không biết ngượng mồm.

Trò chơi càng về cuối càng vui. Ai cũng nói dối trơn tru đến mức tin chính lời nói dối của mình là thật. Sự phi lí tột cùng ấy khiến y lộn ruột. Y không chấp nhận cuộc chơi.

- Đời tao chỉ biết nói thật. Tao đ. thèm chơi với chúng mày.

Y ném mặt nạ vào bát xương chó và nhảy xổ lên bàn. Đám đông ào đến với một rừng dao kéo kim chỉ để trừng phạt y. Họ chưa kịp ra tay thì y đã tự cấu vào mặt mình và tỉnh giấc.

Tự làm mình tỉnh giấc là một kinh nghiệm mà sau nhiều cơn ác mộng y đã rèn luyện được. Tuy luôn thoát hiểm vào phút nguy cấp nhưng trong giấc mơ nào y cũng đói và buồn. 

Y kể cho mẹ y nghe chuyện này. Bà nói, khổ thân mày, trong mơ cũng thật thà để mà bị đói. Sao không nói dối như mọi người khác để được đánh chén có phải là hơn không .

Y thử làm theo lời mẹ. Trong mơ, bữa tiệc diễn ra như thường lệ, mọi lời nói dối trơ trẽn đều được coi là thật theo một sự thoả thuận ngầm. Ai cũng biết nhưng vờ như không biết để được yên thân và có phần đút túi mang về. Đến lượt y, y đứng lên nói dối làu làu như một con vẹt. Khi tiếng vỗ tay nổi lên vang dậy, y đột ngột phá luật chơi.

- Tất cả những gì tao nói từ đầu đều là nói dối - Y tuyên bố.

Như mọi lần, cậy có thuật thoát mộng, y không thèm chạy trốn mà xô ghế nhảy lên mặt bàn. Chỉ bằng một cú bóp nhẹ vào chim mình, y đã cười phá lên và tỉnh giấc ngay sau đó.

Nghe kể, mẹ y khuyên:

- “Người đời đục cả, riêng mình ta trong. Người đời say cả, riêng mình ta tỉnh”, đến trong mơ mà mày còn tỉnh thế này thì nguy hiểm. “Nước trong giặt mũ, nước đục rửa chân”, phải biết thoả hiệp con ạ, nhảy xuống sông Tương chỉ thiệt thân. Tìm cách nào để chữa bệnh tỉnh đi con.

Y ra cửa nhìn về phương nam. Nơi ấy gió thổi mây bay, chân trời xanh ngát. Ai chữa được bệnh tỉnh của y bây giờ?

Một hôm lang thang trên mạng, tình cờ y bắt gặp thông tin về một thầy lang ở vùng Tây Bắc. Đó là một kì nhân được mệnh danh là “ông già bách bệnh”, từ nhiều năm trước phải đi vào núi ở ẩn vì bị chính quyền xã coi là phù thuỷ hành nghề mê tín dị đoan. Y khăn gói lên đường về hướng bắc.

6. Thầy lang ở trong núi đá, nơi tiếp giáp giữa trời và đất. Quanh năm mây trắng bò từng tảng dưới gầm nhà sàn. Quanh nhà hoa mơ hoa táo nở trắng ngần. Thấp thoáng bóng sơn nữ trong sương gùi nước về cho thầy sắc thuốc. Cảnh thanh bình lãng đãng như xứ tiên.

Y kể bệnh cho thầy lang nghe và hỏi có chữa được không. Ông già giấu nụ cười trong chòm râu bạc, lẳng lặng lấy ra một gói thuốc bằng bàn tay và chụm môi thổi một luồng khói xanh vào đó. Thuốc chế từ hoa mơ đấy, chẳng có gì bí mật, ông nói, uống hết thang này là sớm tối chỉ mộng với mơ. Thưa, nếu muốn tỉnh táo trở lại thì phải làm sao. Muốn tỉnh táo thì uống một thang chế từ hoa táo, ông già bách bệnh cười.

Y uống thuốc xong thì ra vườn chơi. Ngồi lên một phiến đá, chợt nghe có tiếng rì rầm, ngó quanh thì thấy trên cành mơ có hai con sâu - một nam một nữ - đang nói chuyện. Sâu nam trách sâu nữ bạc tình, rằng yêu nhau đã nửa tuần trăng rồi mà em còn đem lòng tơ tưởng cái thằng rết đỏ ngụ trong phiến đá này. Sâu nữ khóc rằng em đâu muốn thế nhưng trái tim em có quy luật riêng của nó, nó mách em đi theo tiếng gọi nơi hoang dã và bây giờ nó không còn thuộc về anh. Sâu nam nấc lên, đến nước này anh hỏi thật, thế cái thằng rết chó chết ấy nó hơn anh ở chỗ nào. Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, loài sâu chúng mình chỉ có ba cặp chân, cả thảy là sáu chiếc, trong khi anh rết có những hai mươi mốt cặp, tổng cộng là bốn mươi hai chiếc chân. Em ơi chả lẽ tình yêu chỉ được đo đếm bằng số chân, anh thua hắn về chân nhưng anh đẹp hơn hắn về tâm hồn. Xì, tâm hồn là cái quái gì, chả ai nhìn thấy. Đừng nói lời bạc như vôi thế, em bị tiêm nhiễm nọc độc của thằng rết thâm hiểm mất rồi, em đang diễn biến xấu đấy em có biết không. Ừ tôi thay đổi, thấy cái tốt đẹp hấp dẫn hơn tôi theo. Sâu nam khóc, em ơi nghĩ lại đi em, kiên định theo anh, chúng mình sẽ thoát kiếp sâu thành bướm bay lên thiên đường. Xin lỗi, tôi không chờ được. Tôi sẽ trao thân cho anh rết, ôi, đen nhánh đỏ tươi, vạm vỡ hùng cường!

Sâu nam khóc thảm thiết, oằn oại trên cành mơ.

- Tiên sư mày, gái đĩ già mồm. Đã bội bạc còn trơ tráo - Y búng con sâu nữ rơi xuống đất, dận mũi giày lên nó. Con sâu nổ đánh bép, chết tươi.

Y lật phiến đá lên. Quả nhiên có một con rết đỏ nâu ngoe nguẩy chực chạy trốn. Mũi giày thứ hai dí xuống. Con rết ngắc ngoải, lịm dần.

Vườn mơ hoe hoắt vắng. Tuyệt đối yên tĩnh. Y trở vào nhà sàn. Ông già đang nằm lim dim hút tẩu, hỏi:

- Anh vừa giết chết hai côn trùng trong vườn của ta đấy à.

Y giật mình.

- Thưa, sao thầy lại biết. Mà hình như thầy cho tôi uống nhầm loại thuốc khiến tôi nghe được tiếng nói của loài vật phải không.

- Ta không nhầm. Vẫn là loại thuốc giúp anh mơ mộng. Việc giết chóc của anh vừa rồi cũng chỉ là một giấc mơ thôi.

Y trở ra vườn mơ. Xác của con rết và con sâu vẫn ở đó.

- Thưa, hai con vật đó vẫn còn. Tôi đang sống giữa đời thực đây, sao thầy lại bảo là mơ được.

- Bấy giờ anh chưa tỉnh hẳn. Việc làm ác khiến anh vẫn vô minh. Giờ thì anh thử đi ra đó lần nữa xem.

Y lại ra vườn. Qua nhiên không thấy xác côn trùng nào cả.

Chỉ có hoa mơ man mác trắng đến hư vô.

Tha thẩn làm quen với một sơn nữ, y được cô cho biết rằng bệnh nhân nào tìm đến đây cũng được chữa chỉ bằng hoa mơ và hoa táo. Sở dĩ thang thuốc nào cũng hiệu nghiệm là do ông già bách bệnh đã thổi một luồng khói xanh biếc vào.

Ba ngày sau y xuống núi. Tiễn y đến cổng vườn, ông già râu bạc nói:

- Cuộc đời là một giấc mơ vì xã hội còn nhiều kẻ vô minh. Từ vô minh sinh ra cái ác. Thấy cái ác mà im lặng thì còn ác hơn nữa. Nhìn sao trời ta biết có biến nay mai.

Từ biệt thầy lang, đi tới đâu dường như lau lách rẽ ra cho y đi tới đó. Ra khỏi núi, lá cành khép lại, ngước nhìn lên tuyệt chẳng thấy gì, chỉ thấy mây trắng trùng trùng.

7. Phương thuốc hoa mơ của ông già trên núi thật kì diệu. Uống hết một thang, y đã trở thành con người khác. Giống chân ngắn và Tô Ninh Ninh, y sống trên mây trên gió và bàng quan với mọi sự trên đời.

Y say khướt với bạn từ xuân sang hè. Mưa cũng nhậu. Nắng cũng nhậu. Ăn chơi sợ gì mưa rơi.

Biển đục, trời thâm, kệ.

Ai sầu ai thảm ai thương ai cảm ai nhớ ai trông, kệ.

Thành phố nọ có ông bố thả cậu con trai vào máy giặt rồi bấm nút cho quay đến chết trong khi người mẹ ung dung đọc báo giữa mùa lá rụng trong vườn, kệ.

Sống chết mặc bay.

8. Mùa thu sang. Thuốc ngấm trong người lâu ngày đã nhạt, một sớm kia y thấy mình tỉnh ra hơn trước. Và ngơ ngẩn buồn.

Y lại khăn gói lên đường. Ngôi nhà chìm trong mây và những vườn táo vườn mơ vẫy gọi. Hoặc chấm dứt hoặc nối dài mơ mộng, y phân vân chưa biết chọn loại thuốc nào.

Xuống một ga xép, y rong ruổi vào vùng núi xa xăm. Chưa đến một năm mà quang cảnh khác nhiều, lau lách phủ dày, y không thể tìm ra lối mòn lên núi. Cơn mưa chiều bất ngờ ập xuống, mây mù xoá đi mọi hướng, đêm đó y phải ngủ trên cây.

Sáng ra y nghe tiếng nước cuồn cuộn chảy. Con suối dưới chân núi sau trận mưa đêm đã dâng lên thành lũ. Bên kia suối, cô giáo và trẻ em chui vào túi nilon vượt lũ đến trường, cả cô lẫn trò hụp xuống trồi lên giữa dòng nước đục ngầu sôi réo. Nhìn cảnh ấy, nước mắt y bỗng ứa ra.

Y cũng ướt từ đầu đến chân. Trận mưa đêm đã làm y tỉnh hẳn.

Y không tìm đường lên núi nữa.

Tưởng đã chết danh với “Cơn mưa hoa mận trắng” đầy lãng mạn, bất chợt gần đây Phạm Duy Nghĩa trở lại với một diện mạo văn chương hoàn toàn khác lạ. Tác phẩm của anh tràn ngập những câu hỏi về bản chất đời sống bề bộn hôm nay, về bản chất nhân quần và cá nhân, và về chính văn chương. Nhà văn lột xác, như người uống thuốc mơ vừa tỉnh lại. Đầy sảng khoái, hài hước, chua cay, mạnh mẽ.

Phạm Duy Nghĩa hiện làm việc tại tạp chí Văn Nghệ Quân Đội.

1. Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa yêu thương của anh.


Người chạy theo người - Truyện ngắn của Trương Văn Tuấn
ảnh minh họa

Nhưng đã không thế. Thậm chí Thủy miễn nhiễm đối với mọi thứ xung quanh, cô chỉ cảm nhận được tiếng kinh cầu dìu dịu phát ra từ máy cát sét cũ đang dập dềnh ôm ấp vỗ về cô.

Phúc đứng trong vài phút thì nghĩ cách này vô dụng quá, anh quyết định nhặt một viên đá nhỏ ném vào cửa nhà. Viên đá đó, cửa đó, khi va nhau chắc là âm thanh sẽ rõ to lắm, Thủy sẽ quay lại. Nhưng không nhằm nhò gì.

Phúc ném thêm lần nữa. Tư thế ngồi của Thủy vẫn không đổi dời.

Phúc tuyệt đối không nghe thấy tiếng kinh cầu, nên chẳng hiểu vì sao Thủy không nhìn mình. Phúc cũng không thể cất tiếng gọi Thủy ơi. Phúc chỉ có viên đá để ném vào cửa và chuẩn bị sẵn một ánh nhìn nhớ thương.

Nhưng không ăn thua gì thì thôi. Đi về.

Hai năm trước Thủy rời quê, Phúc chẳng biết trước để tiễn đưa. Cô thẹn thò ra bờ sông, móc cục đất ném cái bủm xuống sông. Thấy nước bắn tung tóe lên trước mắt, Phúc ngước mặt lên nở cái cười đẹp đến mức nước sông cũng giật mình đứng chựng lại.

Phúc quẫy chèo ba cái là ghe đã vào đến bờ. Thủy cũng kịp ghi xong mấy chữ lên đống cát cạnh bên.

“Em đi may. Anh ở nhà mạnh khỏe”. Phúc làm động tác gì đó, bàn tay quơ quơ, đưa ra xa rồi đưa lại gần.

Chẳng rõ Phúc nói gì, Thủy lừng khừng rồi mạnh dạn nhép miệng từng tiếng: “Mai - em - đi. Đi - một - năm - thôi”.

Phúc im lặng, cười cười. Thủy vẫy vẫy tay rồi quay đi. Họ chỉ là những người dưng thi thoảng gặp nhau ngoài chợ, từng mỉm cười chào nhau, thành ra giờ đi xa nói với nhau thế đã là quá nhiều.

Phúc muốn nhặt thứ gì đó ném theo, nhưng khi Thủy quay lại thì sao nữa? Thủy sẽ nhìn vào mắt anh, nhưng anh không tin đôi mắt mình đủ khả năng sáng lên rõ ràng những lời cần bày tỏ. Đành thôi vậy.

Thủy có một năm trời tăng ca liên tục, không mua sắm, ăn uống kham khổ, tháng lẻ thì lãnh tiền, tháng chẵn ký gửi. Tết năm đó có lẽ Thủy là cô gái hạnh phúc nhất trần đời. Rời nhà trọ lúc 29 tết, chiếc ba lô trên vai Thủy chỉ có một bộ quần áo cùng ba mươi triệu đồng. Ba mươi triệu, có thể trồng răng cho mẹ, có thể sửa nhà trên. Và tha hồ sắm tết. Nếu thêm một năm chăm chỉ thế này, Thủy có thể sửa chỉn chu luôn cả nhà dưới. Rồi ở nhà lấy chồng. Mọi cô gái đều muốn xây cho ba mẹ một căn nhà khang trang trước khi cất bước theo chồng. Một tương lai tươi sáng lung linh như thế hiện ra trước mắt khi Thủy đứng chờ xe đò.

Một chiếc xe máy vụt ngang cùng cảm giác bị giật mạnh rồi mọi thứ nhẹ hửng trên vai Thủy. Đó là giật đồ - Thủy không quá ngu ngơ, cô kịp nhận định được tình huống. Cô lao người theo, cô hét, cô kêu cứu. Bên lề đường có mấy cái ghế cũ, mấy vật dụng đã hỏng được người dân mang ra vứt đó khi dọn nhà đón tết, Thủy nhặt lên vừa chạy vừa ném theo hai gã thanh niên đang ngồi trên xe máy. Cô biết trên tay hắn là công sức lao động của mình, là răng của má, là một nửa căn nhà tường… nên cô không từ bỏ. Cô nhảy ngang cái ghế nhựa của quán cóc, cô lách ngang hai chiếc xe máy đang dựng trên vỉa hè.

Chiếc xe máy ngoặt vào hẻm. Cô uốn người lượn theo. Một người phụ nữ ở đầu hẻm nhảy ra, nắm chặt hai vai cô lắc mạnh:

- Sao vậy con? Con bị mất cái gì? Con bị gì?

- Tiền… Tiền…

- Nhiều không?... Nhiều không con?...

Khi người phụ nữ buông vai cô ra cũng là lúc chiếc xe máy mất hút.

- Bà mẹ cái con mẹ đó… - Ông chủ nhà trọ nghe xong thì vừa chửi thề vừa nguyền rủa con mụ đồng bọn đã níu chân Thủy lại.

Cô hàng bún riêu đầu hẻm dù chưa lần nào bán được một tô bún cho Thủy nhưng nghe tin buồn cũng ân cần vào thăm, hỏi han tình hình. Chú chạy ba gác bên kia đường cũng ghé lại động viên. Rồi báo chí lần lượt kéo đến khu nhà trọ công nhân vắng tanh để đưa tin về cô gái đáng thương ngày 30 tết còn chưa được về nhà.

Ai đến cũng kêu Thủy kể lại chi tiết vụ việc, lúc đó mấy giờ, Thủy đứng đâu, hai gã đó ra sao, có ai giúp không, sao lại mang quá nhiều tiền mặt trong người, sao không làm thẻ ATM, cảm nghĩ của Thủy lúc này là gì... Thủy kể một lần, rồi hai lần, rồi ba lần…

Cô chuyển từ buồn sang vô cảm, rồi tự trách. Hóa ra là do mình không cẩn thận. Do mình không quyết liệt. Hóa ra là do mình ngốc nghếch không dùng thẻ ATM.

Rồi cô thấy nhục, cô không dám nhìn mặt ai hết. Cô cầm ít tiền vừa được tặng rồi lặng lẽ về quê. Thủy kể chuyện mình bị giật đồ bằng giọng thì thầm cho mẹ cùng những lời xin lỗi trong đau đớn, rồi cô trốn miết trong nhà. Nhưng người ta cũng đã biết hết rồi. Người ta có đọc báo. Người ta liên tục tới thăm, cô lại thấy nhục xuyên suốt, không thôi tự trách bản thân. Cô không dám nhìn vào hàm răng của mẹ, không dám đưa tay chạm vào vách nhà đã cũ sợ nghe tiếng vách thở dài thất vọng. Cô cố né tránh tất cả những lời hỏi thăm. Nhưng sống giữa tình làng nghĩa xóm, người ta thật khó có cơ hội quên đi những chuyện buồn.

Phúc hầu như không biết mọi diễn biến đó. Rằm tháng giêng, sau khi bày con vịt luộc cùng mấy thứ đồ cúng lên cái bè chuối, khấn vái rồi thả trôi sông, anh nằm ngửa mặt nhìn trăng. Con sóng lăn tăn vỗ lập bập vào mạn ghe, nhưng dĩ nhiên anh không nghe thấy âm thanh đó.

Cách anh chừng trăm mét là cây cầu sắt cong vút, như vẽ theo hướng bay của con cá háu ăn nào đó liều mạng nhảy lên đớp ánh trăng trên cao nhưng hụt mất và rơi ầm trở lại dòng nước. Trên đỉnh cầu Thủy đứng dang tay bất động đón gió. Chỉ khoảnh khắc này cô mới thấy lòng thanh thản, yên bình đến lạ. Cô muốn mọi thứ dừng lại ở đây, ở tuyệt đỉnh yên bình và thanh thản. Thủy nghiêng người và nhanh chóng đáp xuống mặt nước mát rười rượi. Tiếng tiếp nước của cô nghe lanh lảnh, nhưng vô hiệu với Phúc.

Chỉ có người dân bên cầu và các ghe thuyền khác chú ý. Và cũng bởi những nhiệt tâm của tình người, Thủy được mang trở lên bờ.

Phúc mải miết ngắm trăng, bỏ mặc cả thế giới ồn ào la hét, rộn ràng cấp cứu ở cách mình khá gần.

Mùa xuân là mùa chết của người già - chẳng hiểu sao, những ngày tết người già hay nắm tay nhau cùng đi xa. Tiếng kinh cầu siêu len lách trong những xóm vắng. Thủy bừng tỉnh: Hóa ra trên đời này có thứ âm thanh dễ chịu đến vậy, chẳng rõ nội dung, mục đích, thể loại gì, nhưng nó làm lòng Thủy thanh thản đến lạ thường.

Chuyện Thủy gieo mình xuống sông được thằng Mập dùng thủ ngữ kể lại cho Phúc nghe. Nhưng có lẽ hơi muộn, Phúc liều lĩnh sang nhà Thủy khi cô đã được tiếng kinh cầu bảo bọc, chở che. Anh lặng lẽ đến rồi lặng lẽ ra về.

2.

Từ ngày Thủy đi thành phố làm công nhân may, Phúc hay sang bên xã này ngồi đồng ở những quán cà phê. Người ở chợ được dịp nhìn thấy Phúc mỗi ngày. Và chị giật mình nhớ ra: Trời ạ, cách đây vài trăm mét còn có thằng con trai tên Phúc, chỉ nhỏ hơn mình có 3 tuổi thôi.

Chị, hồi 20 tuổi, chị chê gã này xấu, tên kia lười, thằng nọ côn đồ. Giờ 30 tuổi, chị thấy đàn ông đa phần là tốt, nhưng cả thiên hạ chê chị già.

Cái lần đầu tiên nhớ ra sự tồn tại của Phúc, lòng chị có thứ gì đó nở ra tràn trề, ép cả tim cả phổi, làm chị vừa run rẩy tay chân vừa hân hoan.

Từ đó chị bắt đầu nghiện cà phê. Mỗi ngày hai lần chị vào quán mua cà phê mang về. Có hôm chị thấy nóng bức trong người, bao tử xót xa nhưng vẫn cứ đi mua cà phê đúng 9 giờ sáng và 2 giờ chiều.

Thằng Mập mở tủ lạnh ra thì thấy bốn ly cà phê cũ, mới đứng xếp hàng trong đó.

- Tao quên - chị vừa nói vừa lấy từng ly bỏ vô thùng rác.

Thằng Mập đi được vài bước rồi quay lại cười cười:

- Biết rồi nghen!

Chị lườm thằng Mập rồi ra vẻ hững hờ, thậm chí có chút khinh khi:

- Lảm nhảm gì vậy!

Phúc luôn là người hiền nhất bàn nhậu, anh chỉ ngồi nhìn mọi người với ánh mắt sáng rực, hân hoan. Ai nói gì anh cũng cười. Ai đưa rượu anh cũng uống.

Chị nhìn Phúc ngửa mặt, nốc từng ngụm, mà thấy xót xa như thể rượu từ cổ anh đang chảy vào bụng chị.

Thằng Mập vẫn léo nhéo động viên:

- Để em nói giùm, nha - Thằng nhóc đã nói đi nói lại câu này cả trăm lần.

- Bậy bạ! - Chị vừa quát vừa cười tè le.

- Không thì nhắn tin. Đây, số điện thoại đây...

- Kỳ cục! - Chị vừa quát vừa ngồi yên để Mập lưu số của Phúc vào máy mình.

Nhưng cái tin nhắn mà chị gửi đi sẽ là bằng chứng để thiên hạ biết chị đi rủ rê người ta về cùng một nhà. Nếu ai cầm được điện thoại của Phúc sẽ đứng giữa chợ la làng lên: Tất cả mọi người trên thế giới ra mà xem…

Nhục lắm! Nhục chết! Không được.

Phải làm sao để không còn chứng cứ? Ghi giấy! Mình sẽ chìa tờ giấy ra cho hắn xem, nếu hắn lắc đầu mình sẽ nhai nuốt tờ giấy ấy, sẽ không ai biết chuyện này.

Chị phải mất nhiều ngày mới viết xong một mặt giấy - chị cân nhắc nhiều điều, viết sao cho rõ ràng, dễ hiểu, phải làm sao để đối phương xúc động, nhưng cũng viết sao để khi đối phương từ chối thì chị vẫn giữ được cái tự trọng của tuổi 30.

Chị đứng chờ Phúc ở trước cửa nhà.

Và hôm ấy Thủy về, đi ngang nhà chị. Ít phút sau, anh cũng đi ngang, miệng cười tủm tỉm.

Phúc vốn có ý với Thủy - nhóc Mập từng nói với chị về việc này.

Chị không nuốt mảnh giấy, nhưng vội vàng mang đi đốt.

Không ai đành lòng giật Phúc khỏi tay một cô gái vừa bị giật mất tiền mồ hôi nước mắt. Chị có sang thăm Thủy và bị lây cái nét rầu rầu lười nói của cô ấy.

Phúc vẫn ra quán cà phê ngồi, mắt hấp háy những niềm riêng. Chị thôi uống cà phê mỗi ngày, nhưng thi thoảng vẫn quen chân nên có ra quán một chút rồi về.

3.

Thủy sẽ đi tu, cùng mẹ vào sống hẳn trong chùa luôn.

Với Thủy, Phúc tự thấy mình chỉ là người quen, từng gặp từng chào nhau. Hai bên có hứa hẹn gì đâu. Với những ngày tồi tệ của Thủy, Phúc cũng chẳng biết để kịp thời an ủi nữa là. Nên Phúc không có quyền gì để chạy đến đập cửa nhà Thủy cản ngăn.

Thằng Mập cũng đi, hắn chuyển trường lên Sài Gòn học. Hắn giàu có, tài giỏi và đẹp - tên “Mập” chỉ là cách người ta gọi thế thôi, hắn có khuôn mặt thanh tú, dáng manh mảnh như sao Hàn. Cái ao làng này không đủ cho hắn vẫy vùng.

- Tạm biệt chị, mai em đi. Có buồn thì gọi cho em.

Thủy đi vào một ngày nắng như thể muốn làm nứt đầu người ta. Phúc ngồi nhậu dưới nắng đến tận 5 giờ chiều, khi con nước bắt đầu cuồn cuộn chảy vào sông thì đứng dậy lảo đảo ra về.

Trông Phúc tệ hại hơn bao giờ hết. Chị nóng lòng bước theo sau. Chị muốn bước lên chạm vai anh nhưng lại ngập ngừng.

Chị chạy ngược vào nhà tìm điện thoại để soạn ra những lời cần nói. Ôi, màn hình đã tắt ngúm. Hôm nay là chủ nhật, điện cúp từ sáng đến giờ.

Chị chạy trở ra lộ thì Phúc đã lây lất đến bến ghe.

- Xỉn như vậy làm sao mà thả lưới...

Chị kêu lên khe khẽ, nhưng dù có hét lên cho cả thế giới nghe thì Phúc cũng không nghe được.

Phúc đã mở được dây buộc và bung ghe ra giữa dòng nước chảy mạnh. Anh vừa chạm tay vào mái chèo thì người đã ngã đùng xuống ván lót, thở phì phò.

- Đừng đi, nguy hiểm lắm…

Chị nhặt viên gạch vừa ném theo vừa gọi lớn. Nước bắn tung tóe lên nhưng Phúc không nhìn thấy.

Chị ném thêm hai lượt nữa nhưng chiếc ghe đã trôi xa dần, Phúc lăn lộn vẻ như đang đau đầu và buồn ói lắm - vì nắng vì rượu.

Chị chạy ngược ra chợ. Phải tìm Mập. “Chuyến năm giờ”, nhưng biết đâu xe đò có thể trễ. Chỉ có Mập mới giúp chị gửi đến anh vô vàn những lời cần nói.

Ông trời giúp chị! Xe đò đúng là đã trễ thật. Bác tài xế vừa đạp chân ga đã nghe tiếng chị đập cửa hông. Chị vẫy thằng Mập bước xuống rồi nắm tay nó lôi đi thật nhanh.

- An tâm, anh Phúc mạnh đô lắm mà! - Thằng nhóc chần chừ không muốn đi.

- Nhưng hôm nay ổng buồn, ổng nhậu nhiều.

Thằng nhóc nghe vậy cũng bắt đầu lo, nhanh chân chạy theo chị.

Hai người chạy tắt ra bờ sông, hy vọng tốc độ trên đất liền của mình sẽ nhanh hơn tốc độ của dòng chảy, có thể đón đầu Phúc ở một khúc sông khác.

Chị mừng đến bật khóc khi thấy Phúc còn nằm ở giữa ghe đang chầm chậm trôi đến. Hú hồn, nếu nãy giờ anh đứng lên và ngã xuống nước thì sức đâu mà tự cứu lấy mình. Chị hổn hển đưa tạy quẹt nước mắt lẫn mồ hôi trên mặt.

Thằng nhóc nhặt đất đá ném đùng đùng xuống ghe và xuống dòng nước. Phúc nhận ra nên cố ngồi dậy, tròn mắt nhìn hai người rồi bắt đầu khua mái chèo để tấp ghe vào bờ.

Chị nắm ngang cánh tay thằng nhóc:

- Nói giúp chị nha... Nói thật nhiều cho Phúc hiểu lòng chị.

Thằng nhóc lắp bắp đôi môi.

- Em…

Phúc chuẩn bị bước lên bờ, chị gấp gáp:

- Nói đại đi, chị không ngại đâu.

Mặt thằng nhóc bắt đầu tái xanh như thể chuẩn bị tỏ tình cho chính mình.

- Em... Lúc sáng... em đã nói giúp chị rồi.

Chị run rẩy thêm:

- ...Phúc nói sao?

Thằng bé cúi gằm mặt xuống, khe khẽ lắc đầu.

Chị chớp chớp đôi mắt mọng nước, rồi nghiêng đầu nhìn xuống đất. Chị thấy mình chới với.

Như thể chị là con cá háu ăn liều mình bay lên đớp ánh trăng rồi bị rơi xuống dập mặt trong nước.

Như thể chị là cô gái yếu ớt cố đuổi theo và bất chấp hốt bất cứ thứ gì bên đường ném vào hai tên cướp nhưng tốc độ chúng quá nhanh.

À, chính xác là chị vừa vo tròn lòng mình ném theo người đàn ông chị thương nhưng tất cả chìm nghỉm.

Bí quyết chống đói lúc nửa đêm; khi bạn thất tình lại còn nghe nhạc buồn..


Chẳng qua là duyên chưa đến.
Chẳng qua là duyên chưa đến.

Chúng mình nên học cách tự yêu thương bản thân nhiều hơn.

Cách chị em mang thức ăn vào rạp chiếu phim.

Đến cái nhà cũng bị chiếm.

Khoe của trình độ cao.

Nhà vệ sinh hoang dã.

Bí quyết chống đói lúc nửa đêm.

Bánh mì dưa leo tốt cho sức khỏe.

Nhận tin RSS 2.0 Bằng XML feeds
© Copyright 2006-2016 , All rights reserved
® Xaluan.com và Đối tác giữ bản quyền trên website này. | mobile site
@ Contact Help, Policy, User Terms and Condition: Thông tin & Quảng cáo & Liên hệ

Em lại cười, nhưng là một nụ cười buồn bã, chắc có lẽ cả cuộc đời này em vẫn sẽ mãi không bao giờ đuổi kịp được chiếc bóng của anh, cũng như thứ tình cảm này sẽ mãi chẳng thể nào có cơ hội đến được với trái tim anh.


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Anh là mối tình đầu, và những thứ thuộc về chữ đầu tiên thường thì rất sâu nặng và khó lãng quên, dù thời gian có nằm im lìm ở quá khứ bao lâu rồi đi chăng nữa. Tình yêu càng không ngoại lệ...

Anh biết không, hôm nay trời rất trong, em nghe tiếng gió hát nhảy vù vù bên tay mãi chẳng chịu ngơi nghỉ. Trên con đường dài quen thuộc, anh bước từng nhịp chập rãi, miệng còn ngâm nga một ca khúc mới trên bảng xếp hạng tuần này. Một tay bỏ vào túi, tay còn lại thả tự do trong không khí, mái tóc đen rối bời đặc trưng của anh cũng vì những cơn gió nhẹ thoảng qua mà rối thêm đôi chút.

Em đi phía sau, mỗi sáng, em đều cố tình dậy thật sớm, vòng một vòng thật lớn để được đi phía sau lưng anh. Nhìn chiếc bóng được phản chiếu bới vài tia nắng buổi sáng bình minh đang đổ rạp dưới nền đường màu xám, em mơ mộng tưởng tượng, giá như chiếc bóng ấy có thể đứng yên, chờ em chạy đến và cho ôm thì tốt biết mấy nhỉ? Em tự suy nghĩ và tự cười khúc khích một mình.

Trong lớp học, em ngồi phía sau anh hai cái bàn, ít nhất vẫn cùng một dãy, có thể dễ dàng quan sát anh, em đã tự nhủ như thế khi vô cùng hài lòng với cách sắp xếp chổ ngồi của cô chủ nhiệm hồi đầu năm. Chống cằm nhìn bóng lưng rộng của anh, mái tóc đen cứ ngẩng lên rồi lại ngẩng xuống tỉ mỉ chép bài, cảm giác ấy vô cùng hạnh phúc. Nếu em có đủ can đảm ngắm nhìn trực diện gương mặt điển trai ấy, có đủ dũng cảm nhìn thẳng vào đôi mắt đen tuyền ấy, thì có lẽ em sẽ chẳng phải đích thị là một cô gái yêu đơn phương nữa rồi.

Tuy là tình cảm một phía nhưng vẫn có những niềm hạnh phúc len lỏi vào trái tim em mỗi ngày. Thế nhưng tự em lại chẳng thể nào chạm mặt anh, nói chuyện cùng anh hay chỉ là nhìn nhau qua mắt. Bởi vì, em sợ. Sợ khi tiếp xúc quá nhiều với anh, em sẽ không kìm chế được mình mà đỏ mặt ngại ngùng, khi đó anh sẽ biết em thích anh, và rồi sẽ tránh không cho em nhìn anh từ đằng sau nữa.

Tan học, em vẫn đi theo sau anh. Bóng dáng anh cao lớn và vô cùng cuốn hút. Cũng được vài giây, bóng anh lại dần khuất xa sau những hàng cây dài thẳng lối. Em lại cười, nhưng là một nụ cười buồn bã, chắc có lẽ cả cuộc đời này em vẫn sẽ mãi không bao giờ đuổi kịp được chiếc bóng của anh, cũng như thứ tình cảm này sẽ mãi chẳng thể nào có cơ hội đến được với trái tim anh.

Hoàng hôn dần buông, nắng chiều xác xơ chút yếu ớt, tan dần dần ở phía chân trời tây thẫm màu sắc đỏ. Bầu trời dần chuyển tối, gió lộng thổi khí lành lạnh ướp đầy da thịt.

Em vẫn thường có những cảm giác mủi lòng như vậy, tự suy diễn rồi tự đau lòng. Qua một đêm lại không chịu được, vẫn tiếp tục làm cái đuôi của anh.

Sáng hôm nay, nắng bỗng gắt hơn thường ngày. Anh đang đi cùng một cô gái lạ mặt, miệng không ngừng cười tươi, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Em nghe tiếng tim mình chậm đi hẳn vài nhịp, cảm giác đớn đau dâng đầy khắp lòng. Thì ra nước mắt cũng có vị mặn đến thế này? Trống rỗng đến thế này? Rõ ràng chỉ là đơn phương, cớ sao nỗi đau lại khó chịu đến vậy.

Em dừng lại bên gốc cây ven đường, cố ngăn tiếng nấc, đôi mắt nhòe nước. Có lẽ đây sẽ là lần cuối bởi vì con tim em yếu mềm lắm, khi nhìn viễn cảnh đó xảy ra, chắc nó sẽ bị vỡ nát mất. Nên cách tốt nhất vẫn là nên buông bỏ và rời xa.

Thì ra tình yêu đơn phương em dành cho anh lại lớn đến nhường ấy, có thể làm lòng em đau đến nhường ấy. Nếu em không cố chấp bắt đầu trong im lặng, thì đâu thể tự mình kết thúc cũng trong sự im lặng như thế, khác nhau ở chỗ là khi ra đi em lại phải mang thêm bên mình một vết thương mới hoàn toàn, do anh ban tặng, do thứ tình yêu khờ dại của chính mình mang lại.

Em đến lớp trễ hai tiết học, sau sự việc vừa rồi. Em mệt mỏi lê từng bước vào chỗ ngồi, lướt qua anh mà không có bất kì cảm giác nào nữa đọng lại. Phải, đến lúc em phải buông rồi. Mọi người trong lớp đổ lại hỏi han em, đôi mắt thì sưng húp lên, gương mặt xanh tái nhợt, hình như em sắp không trụ được nữa rồi. Em khó chịu, cảm thấy chóng mặt, toàn thân mềm nhũn, bất lực ngã nhào xuống nền gạch lạnh lẽo. Cả lớp ồn ào vây kín lấy em, tuy rất muốn mở mắt và nói với mọi người rằng em không sao, nhưng hai mí sớm đã dán chặt vào nhau không tài nào mở ra được, khuôn miệng cũng bất lực đắng ngắt theo từng nhịp thở. Nhận thức cuối cùng là có một người mạnh bạo bế thốc em lên, nhanh chân mang em đi đâu đó. Nhịp tim của người đó đang đập rất nhanh, tựa vào ngực người đó lại vô cùng ấm áp. Mất dần ý thức, em mơ hồ cảm thấy ấm ấp nơi lồng ngực, một cảm giác vô cùng bình yên.
Mùi thuốc sát trùng đặc trưng của phòng y tế, dù có thế nào cũng không thể chịu được cái mùi này, nó trực tiếp gây khó chịu cho mũi. Em khịt khịt vài cái trước khi mở mắt nhìn lại chút ánh sáng. Vẫn còn đang mơ màng, em thấy anh nhìn em chăm chú, vẻ mặt không giấu đi sự lo lắng. Tay anh áp đều lần lượt lên trán rồi xuống hai bên má, anh thở hắt ra như trút bỏ phiền muộn.
"Em đã bớt sốt rồi, may quá!"
Em ngắm nhìn gương mặt anh một lát, không chịu được lại quay sang hướng khác che giấu xúc động hỗn loạn.
"Trần Hoàng Nam, có phải anh đang thương hại tôi đúng không? Nếu thật sự là vậy thì tôi không cần đâu, suốt bao năm qua đã quá đủ rồi, anh đi đi!"
Em không kìm được để rồi lại rơi nước mắt, anh có thể sẽ nhìn thấy một Nhược Vi yếu đuối, tội nghiệp, nhưng mà không sao nữa rồi, đã quyết định không dính líu nữa, nên cũng không sợ mất mặt nữa.
"Hồi sáng, cô gái đó chỉ là em họ của anh. Anh đưa nó đến trường rồi thôi, không có chuyện gì xảy ra cả. Chỉ tại em không đi theo đến cùng, nên mới hiểu lầm để rồi thành ra nông nỗi này đấy."
Anh véo cái mũi của tôi, khiến nó đo đỏ lên. Ý anh là trách em không theo dõi từ đầu đến cuối sao?

"Anh... Sao anh biết?"
Anh đứng thẳng dậy bỏ hai tay vào túi, nói giọng châm chọc:
"Cả lớp 11C đều biết Nguyễn Nhược Vi thích Trần Hoàng Nam còn gì, chỉ có cô gái ngốc như em mới tự cho rằng mình tài giỏi có thể giấu nhẹm đi điều ấy thôi."
Em nghe đến xấu hổ, mặt tự nhiên đỏ lự cả lên. Trước khi rời đi, chút tự trọng cuối cùng này không thể để mất được, thế là em bướng bĩnh cãi chày cãi cối.

"Anh tưởng mình là ai, tại sao tôi phải thích anh?"
Giọng hơi run run, đôi mắt không đứng đắn mà ngó qua ngó lại, không dám nhìn thẳng vào người đối diện. Trong mắt anh có chút thất vọng, kề sát mặt người đang năm trên giường bệnh tra hỏi
"Là thật?"
Em gật mạnh đầu, nhưng mắt vẫn dán chặt ngoài cửa sổ. Một khoảng không im lặng, em chợt cảm thấy hơi ấm bao quanh đôi bàn tay lạnh buốt, em quét mắt sang thì thấy đôi tay anh đang cầm chặt lấy tay mình không buông. Anh cười dịu dàng, nhìn thẳng vào mắt em. Đôi mắt đen ấy, lần đầu tiên em được nhìn trực diện:
"Vậy nếu anh nói anh yêu em, thì em cảm thấy thế nào?"
Đôi mắt mở to bất động, khi cảm giác lành lạnh của đôi môi truyền đến, em chợt bừng tỉnh. Anh đang làm gì em thế, là môi chạm môi... Anh chỉ chạm nhẹ, để nguyên vài giây rồi lại thu về. Ánh mắt anh có chút bối rối, khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ đấy sao? Em vẫn nguyên ánh mắt nhìn anh, bàn tay không tự chủ chạm nhẹ lên môi mình. Anh không nói gì, chỉ tiến tới và ôm chầm lấy em, ôm chặt thủ thỉ:
"Đây là nụ hôn đầu của anh, ngọt thật."

Anh siết chặt thêm một chút, rồi lại nói tiếp.
"Nếu cả lớp đều biết Nguyễn Nhược Vi thích Trần Hoàng Nam, thì cả cái trường này đều biết Trần Hoàng Nam yêu Nguyễn Nhược Vi đến mức nào. Anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện, đã để em phải chờ đợi lâu đến thế, đau khổ nhiều đến vậy, là lỗi của anh. Anh thật lòng xin lỗi!"
Em nghe tiếng anh trầm trầm vang bên tai, mọi uất ức như đến giới hạn mà tuôn ra không đoán trước được. Em siết chặt anh khóc nức nở như trẻ con bị bắt nạt. Không gian như ngưng lại...
Anh buông em ra, dùng tay lau đi hàng nước mắt loang khắp mặt. Anh cười:
"Em cứ như con mèo mít ướt ấy."
Em phồng má, tính đáp lại, chưa gì thì đã bị anh chặng họng
"Thôi, xù lông để tính sau đi, tan trường rồi, chúng ta về nhà, em cần phải nghỉ ngơi nhiều. Lúc nãy, anh đã xin thầy rồi. À mà em đã ngủ từ sáng cho đến tận chiều, có phải là heo chuyển thế không vậy cô nương?"
Anh nói giọng châm chọc, cười tít cả mắt, đôi tay không an phận béo nhẹ hai má em. Em thẫn thờ nhìn anh. Thì ra bộ mặt hạnh phúc này của anh là dành cho riêng em, chỉ riêng một mình em thôi.
Cảm giác ấm áp thật, có phải em đang nằm mơ không? Người con trai bao năm em vẫn hoài theo đuổi, cứ tưởng là vô vọng, nhưng không ngờ đến cuối cùng lại được toại nguyện. Hạnh phúc nào trọn vẹn được hơn thế, em vui vẻ nhích một chút lại gần anh.
Hai chiếc bóng song hành bước, nắng ươm màu đỏ nhạt trên nền trời xanh ngắt, phản chiếu lên mặt đường bóng dáng hai con người khắng khít với nhau không rời.
.
Gần đến nhà, em không chịu được nên đánh tiếng hỏi anh một câu mà em rất rất muốn biết câu trả lời.
"Anh đã thích em từ lúc nào thế?"
Anh nhìn thẳng, thanh âm trầm ấm quen thuộc không lẫn vào đâu được.
"Là yêu. Từ mười sáu năm trước"
Em thoáng chốc nhíu mày. Sao có thể?
"Năm nay chúng ta học lớp 11, cũng đã mười sáu tuổi. Mười sáu năm trước, chẳng phải lúc em còn sơ sinh sao?"
Trong giọng nói có biết bao là thắc mắc. Rồi anh kéo em chạy đi trên đoạn đường quen thuộc. Đoạn đường mà dạo trước, em luôn luôn ở phía sau một người con trai, ngắm nhìn, cười trong niềm vui, khóc trong nước mắt đều có, nhưng bây giờ em đang cùng người ấy nắm tay và chạy qua những giây phút hiện tại bên nhau vô cùng chân thật, và chắc chắn những tháng năm sau nữa vẫn sẽ mãi mãi bên nhau hạnh phúc như thế này.

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Các ông bố hài hước cố tạo cho con mình một vẻ bề ngoài "sao y bản chính" của mình.


“Râu ria“ con có đầy đủ cả rồi nhé.
“Râu ria“ con có đầy đủ cả rồi nhé.

Bố xe to, con xe nhỏ chúng ta cùng đồng hành thôi.

Bản sao thì đến mái tóc cũng phải cho giống chứ.

Bố con mình chùng nhau chơi đàn nhé.

Đến điệu chụp ảnh cũng không thể lẫn đi đâu được.

Bố ở đâu rồi? Vào đây cứu con nhanh lên.

"Hổ phụ sinh hổ tử" là đây chứ đâu.

Chúng ta giống nhau rồi, lên đường thôi nào bố.

Đến cái tư thế ngủ cũng "sao chép" như bản chính.

Phải có thêm "râu" thì mới đúng bản sao của bố.

Mỗi người một bàn, việc ai người đấy làm.

Đi chậm thôi bố, xe con nhỏ hơn mà.

Đã là bản sao thì cái xe cũng phải giống nhau.

Chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác nhé bố ơi.

Bố qua đây con chỉ cho cách sửa xe bốn bánh nè.

Lưu trữ Blog

SỮA ONG CHÚA TODAY BEE

TODAY BEE

Popular Posts